
Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)
Chương 25 - Thẩm Uyên, tuân thủ bổn phận của mình
Lông mi theo động tác chớp mắt của Hứa Hàn Châu, quét đi quét lại từng vòng bóng mờ trên khuôn mặt trắng nõn và đẹp trai đó.
Những đốm sáng được tạo ra bởi ngọn đèn pha lê trên đỉnh đầu còn chưa tắt, theo động tác của Hứa Hàn Châu, nhảy trên chóp mũi thẳng thẳng tắp của cậu.
Không biết vì sao, Thẩm Uyên xưa nay chưa bao giờ quan tâm tới vẻ ngoài của một người, đột nhiên nghĩ tới một câu.
"Ha……”
Tiếng cười khẽ đột ngột khiến đôi mày xinh đẹp trước mặt cau lại, Hứa Hàn Châu lạnh lùng nói:
"Cười gì vậy?"
Thẩm Uyên không chút che giấu nói:
“Tôi thấy lông mi của Hứa tổng rất đẹp, mũi của Hứa tổng cũng rất đẹp. Tôi nghĩ không biết có phải vì bây giờ tôi rất thích Hứa tổng nên cảm thấy mọi thứ trên người Hứa tổng đều đẹp hay không."
"Mà tâm lý hiện tại của tôi, dùng một thành ngữ trong nước để hình dung, gọi là yêu ai yêu cả đường đi."
"Ha…”
Lần này đến lượt Hứa Hàn Châu cười.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía ánh mắt của Thẩm Uyên, lý trí gần như sắp hóa băng:
"Lần này không nói thích pheromone của tôi sao? Nhưng xin lỗi, mặc dù anh là kiều bào vừa mới theo cậu chủ của Tập đoàn S về nước, thậm chí còn dùng thành ngữ để nói lời hay ho dỗ dành tôi, nhưng có nhiều người thích tôi lắm, và tôi không thể đáp lại hết được”.
"Thẩm Uyên, tuân thủ bổn phận của mình."
Rõ ràng anh mới là người mà mọi người ngưỡng mộ, thế nhưng cậu luôn tạo cho mọi người ấn tượng mãi mãi là người vượt trội.
"Ngoài ra, người bên ngoài chính là trợ lý Dương Tuấn của tôi. Đã đạt được thỏa thuận, sau này tự nhiên anh sẽ có rất nhiều cơ hội gặp mặt anh ấy. Hơn nữa, viên thuốc tránh thai mua sáng nay cũng cần một lời giải thích, cho nên sau này ở trước mặt anh ấy, anh chính là omega."
"Tôi? Omega?"
"Anh không có quyền nói không trước mặt tôi."
“Ha...”
Thẩm Uyên ý vị sâu xa cười khẽ một tiếng, không nói gì thêm.
Hứa Hàn Châu mặc quần áo xong, lúc này mới từ đáy túi lấy ra viên thuốc tránh thai khẩn cấp.
Nuốt vào.
Lần này, không đợi anh “phục vụ chu đáo”, Hứa Hàn Châu đã cầm lấy thuốc trong tay anh: “Được rồi, tôi phải đến công ty, sau này cần tôi sẽ liên lạc với anh.” Giờ phút này Hứa Hàn Châu quả thực giống như một tên alpha cặn bã vô tình, cầm chiếc điện thoại di động trên bàn, nhấc chân rời đi. Khi bước đến cửa, cậu dường như chợt nhớ ra điều gì đó, lại đứng yên ra lệnh:
"Đúng rồi, 【conceal】, hôm nay trước khi tan làm hãy gửi một lọ đến công ty của tôi." Nói xong, cũng không đợi Thẩm Uyên trả lời, lần này thật sự bước ra khỏi phòng.
Khi Dương Tuấn đợi ngoài cửa đã lâu nhìn thấy Hứa Hàn Châu đi ra, vô số suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu hắn vào lúc này lại tràn vào.
"Hứa tổng, dám hỏi có phải cậu...”
"Tôi phân hóa rồi!"
"!!!"
Chỉ vài chữ đơn giản đã mang đến cho Dương Tuấn một sự kinh ngạc vô cùng to lớn. Dù sao hắn cũng biết Hứa Hàn Châu đã bị coi thường ở tổng công ty đã lâu vì mãi chưa phân hóa.
"Sao cơ?! Phân hóa?! Tốt quá rồi..Hmm."
Nhận được ánh mắt như đao của Hứa Hàn Châu, Dương Tuấn nhanh chóng che miệng, hạ giọng xuống. Thế nhưng niềm vui trong lời nói không thể che giấu được:
"Là tối qua phân hóa phải không? Chiều hôm qua cậu cảm thấy không khỏe, có lẽ là vào khoảng thời gian đó. Vậy người vừa nãy là..."
Dương Tuấn nhớ lại thân hình cao lớn của Thẩm Uyên, thật sự không có cách nào liên hệ anh với omega.
Cửa thang máy mở ra, Hứa Hàn Châu cùng Dương Tuấn bước vào cửa thang máy, rồi mới trả lời:
"Đúng như cậu nghĩ, hôm qua anh ta đã giúp tôi vượt qua kỳ dịch cảm. Nhưng vì tôi vừa mới phân hóa nên chưa thích ứng được, buổi chiều anh điều chỉnh lịch trình của tôi một chút, tôi muốn đến chỗ Lý Nghị. Ngoài ra, hãy xem tối nay bố tôi có hoạt động xã giao nào không. Nếu không, tôi sẽ về nhà cũ một chuyến.”