[Novel] DỤ BẮT CHÓ DỮ - CHƯƠNG 33

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 33 - Lễ trưởng thành

Trong căn phòng tối mờ không có đèn, mọi thứ anh nhìn đều nhuộm bởi ánh trăng, cả người trước mặt cũng không ngoại lệ.

Người mà cậu giam cầm trong ngực.

Phong Nhiên nhìn kim giây vượt qua số 12, ham muốn bị đè nén trước một giây vừa rồi hoàn toàn bùng nổ, đánh thẳng vào Thời Kỳ đang sững sờ.

Bởi vì anh cảm nhận được cái đầu mềm mại kia đang cọ vào cổ mình từng chút từng chút một, hơi nóng từ mũi phát ra đốt cháy khiến da cổ anh đỏ bừng.

Bầu không khí giữa hai người nóng lên kịch liệt.

“Chờ một chút.” Nhận thấy nguy hiểm, Thời Kỳ theo bản năng muốn phá vỡ bầu không khí như thế này.

Nhưng giờ phút này, quan hệ giữa hai người lại bị Phong Nhiên chi phối.

“Đã hơn 12 giờ rồi.” Phong Nhiên nhìn khuyên tai trên tai Thời Kỳ, nhẹ nhàng hôn lên, “A Kỳ, anh nói hôm nay em có thể ước gì cũng được, có thể chứ?”

Lời nói của Phong Nhiên như có hơi ấm, đập thẳng vào mặt Thời Kỳ, khiến anh nhất thời bối rối.

Nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy tủi thân của Phong Nhiên, trái tim vốn đã không vững chắc của Thời Kỳ hoàn toàn rung chuyển.

Thôi bỏ đi.

Thời Kỳ để cậu tùy ý dùng sức ôm anh vào lòng, hồi lâu mới nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Nụ hôn rơi xuống như một cơn bão dữ dội, mang theo xao động vội vàng của chàng trai trẻ, Thời Kỳ nhẹ nhàng vòng tay qua cổ Phong Nhiên, thừa nhận nỗi đau và niềm vui mà Phong Nhiên mang đến cho anh.

Ánh trăng chiếu sáng những cành cây đang đung đưa theo gió, nhánh cây cọ vào cửa sổ, làm xáo trộn giấc mơ của ai đó.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Thời Kỳ mở mắt ra, người bên cạnh đã không còn ở đó nữa, ngay cả chiếc giường cũng trở nên lạnh lẽo.

Thời Kỳ nhìn tờ giấy ghi chú dán trên gối.

【 Cảm ơn A Kỳ đã tặng em món quà sinh nhật thứ mười tám tuyệt vời nhất thế giới. 】

“Con sói con này cũng quá tàn nhẫn đi.” Chuyện ngày hôm qua giống như một giấc mơ vậy, Thời Kỳ vẫn không thể tin được cái người bị tra tấn thê thảm trong nguyên tác kia, lần đầu tiên gặp mặt chính thức, anh cảm thấy đó chỉ là một con thỏ nhỏ ngay cả khi bị mưa che lấy cũng không dám đứng dậy phủi lông, vậy mà đêm qua lại mãnh liệt như vậy. Nghĩ đến sức mạnh ấy, Thời Kỳ cảm thấy đêm qua mình thực sự sắp chết trên chiếc giường đó.

Nhưng hôm nay...

Thời Kỳ nhìn chiếc điện thoại đang rung lên, cười khẽ.

"Thật đúng là không mềm lòng chút nào."

Sau khi nhấn nút kết nối, một giọng nữ dịu dàng vang lên từ điện thoại, người phụ nữ nói một tràn tiếng Anh lưu loát.

"Anh Thời, anh có đang nghe máy không?"

"Vâng." Thời Kỳ đang mất tập trung gật gật đầu, "Khoa học Kỹ thuật Thời Phương không thể trả lại số tiền nợ ngân hàng, tôi sẽ nộp đơn xin phá sản, ngân hàng có thể bắt đầu quá trình."

Khối tài sản khổng lồ của gia đình đã không còn, ngay cả người phụ nữ hiểu biết cũng phải sửng sốt khi nghe giọng điệu của Thời Kỳ, không hiểu nguyên nhân là gì, người phụ nữ vẫn rất ân cần nhắc nhở một câu.

"Tình thế khó khăn hiện tại của Khoa học Kỹ thuật Thời Phương là do có người mang tiền bỏ trốn. Nếu anh gọi cảnh sát kịp thời, vẫn có thể lấy lại được số tiền đã mất."

"Cảm ơn cô đã nhắc nhở, Quý công ty vẫn là nên bắt đầu quá trình đi." Điện thoại bên này vừa mới cúp, trên điện thoại đột nhiên hiện lên một tin nhắn.

"Chờ cậu ở Bóng Đêm."

Thời Kỳ nhìn người gửi tin nhắn, là Tề Nhạc.

Người đàn ông này thật đúng là thông tin nhanh nhạy.

Thời Kỳ tắt điện thoại, lấy chìa khóa xe, đang định đi ra ngoài thì nhìn vào tấm gương ngoài cửa. Thời Kỳ nhìn thấy vết tích che kín cổ anh, cười khẽ một tiếng, quay người về phòng thay quần áo rộng hơn.

Bóng Đêm.

Ba giờ chiều, lẽ ra Bóng Đêm sẽ không mở cửa vào lúc này, nhưng với tư cách là cổ đông lớn nhất, Tề Nhạc hiển nhiên có năng lực để Bóng Đêm tiếp khách của mình.

Sau khi xuống xe, Thời Kỳ được trợ lý đã đợi sẵn ở cửa đón vào.

Khi trợ lý nhìn thấy sắc mặt không ổn của Thời Kỳ, đang định nói gì đó thì cửa phòng bị đẩy ra từ bên trong, người đi tới không ai khác chính là Tề Nhạc.

“Thật trùng hợp, tôi vừa định ra ngoài đón cậu.” Tề Nhạc vẫn còn đang cười, nhưng khi ánh mắt rơi vào dấu vết giữa cổ Thời Kỳ, nụ cười trên mặt anh ta có chút cứng ngắc.

Một làn sóng giận dữ dâng lên trong lòng anh ta. Tề Nhạc nhìn Thời Kỳ, vốn là muốn từ từ, không muốn làm cho Thời Kỳ sợ hãi, nhưng bây giờ anh ta lại đổi ý.

"Tìm tôi có chuyện gì?" Thời Kỳ phớt lờ Tề Nhạc, tự mình bước vào phòng.

Dựa vào tính tình của Tề Nhạc, nhất định phải có đủ người chơi, đủ náo nhiệt mới vui, nhưng hiện tại trong phòng chỉ có hai người bọn họ.

Cạch một tiếng, cánh cửa phòng đóng lại, ngăn cách hết thảy ánh mắt bên ngoài.

“Tâm trạng tệ như vậy sao?” Tề Nhạc bưng ly rượu tới trước mặt Thời Kỳ, “Thử đi, đây là bảo bối hiếm có, tôi cũng chỉ có bình này thôi.”

"Nếu không có việc gì thì tôi đi đây." Sắc mặt Thời Kỳ không mấy tử tế.

“Bởi vì chuyện của Lâm Mộc?” Nhìn bóng lưng Thời Kỳ chuẩn bị mở cửa, Tề Nhạc ngồi trên ghế sofa, lắc ly rượu vang đỏ trong tay, giống như một vị vua có thể khống chế hết thảy.

"Sao anh lại biết?" Thời Kỳ bỗng nhiên quay người lại, đối mặt với khuôn mặt cời nhưng không phải cười của Tề Nhạc, vẻ mặt có chút tức giận.

"Tôi cũng có công việc ở Thụy Sĩ, chuyện của Khoa học Kỹ thuật Thời Phương cũng không nhỏ. Nếu tôi có thể biết được tin tức này thì những người khác cũng có thể." Tề Nhạc vẫn nhìn Thời Kỳ, tựa như đứa trẻ làm hỏng đồ chơi của mình mà còn nổi giận hết lần này tới lần khác, trẻ con không biết nguyên nhân đồ chơi bị hỏng cũng là do chính chúng.

“Ha.” Thời Kỳ cười lạnh, “Người bận rộn như Kỳ tổng vẫn có thời gian cười nhạo tôi à.”

"Chậc." Tề Nhạc lắc đầu cười, "Chúng ta quen nhau đã lâu như vậy, sao cậu luôn thấy tôi như thế? Điều này khiến tôi buồn lắm đó."

Có lẽ bởi vì nơi này chỉ có hai người bọn họ nên Tề Nhạc dần dần bộc lộ ra bản chất thật của mình. Đứng dậy đè Thời Kỳ đang định rời đi xuống ghế sofa, Tề Nhạc lại lần nữa đặt ly rượu trước mặt Thời Kỳ.

“Chúng ta cùng nhau lớn lên, sao tôi có thể nhìn Khoa học Kỹ thuật Thời Phương phá sản chứ.” Tề Nhạc nói chuyện với Thời Kỳ với khoảng cách rất gần, Thời Kỳ không cần nghiêng đầu cũng có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người Tề Nhạc.

Ngang ngược, lại khó hất ra.

Thời Kỳ cảm thấy khoảng cách như vậy có hơi gần, nghiêng đầu muốn rời đi nhưng lại bị một bàn tay lạnh lẽo giữ lấy cằm.

"Cmn anh..." Thời Kỳ chưa bao giờ bị đối xử ngả ngớn như vậy, sau bị phiền lòng vì chuyện công ty, tức giận ngập đầu, một quyền đấm vào mặt Tề Nhạc.

"Tôi nói cho anh biết, Tề Nhạc, khoa học Kỹ thuật Thời Phương sẽ không phá sản." Nhìn Tề Nhạc bị đánh vẫn còn đang cười, ánh mắt Thời Kỳ giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

“Nếu cậu thật sự nghĩ như vậy, vậy tại sao tay cậu lại run?” Tề Nhạc ngồi thẳng lưng, ánh mắt như dao nhìn vào tay phải của Thời Kỳ, “Cậu cũng biết, điểm cuối tài chính của Khoa học Kỹ thuật Thời Phương ở ngay Thụy Sĩ, bây giờ dự án ở Thụy Sĩ đã xong đời rồi, thì Khoa học Kỹ thuật Thời Phương cũng xong đời thôi." Lời nói của Tề Nhạc rất chuẩn xác, hoàn toàn không nể mặt, đánh Thời Kỳ đang cố gắng chống đỡ đến thương tích đầy mình.

Thời Kỳ đột nhiên đưa hai tay ra bắt chéo sau lưng, đôi mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Tề Nhạc.

Nhìn thấy dáng vẻ tức giận của anh, nụ cười trên mặt Tề Nhạc càng thêm cường điệu.

"Tôi nói muốn giúp đỡ Khoa học Kỹ thuật Thời Phương không phải là ăn nói lung tung, cậu cũng biết đấy, tôi là một người kinh doanh, muốn tôi làm gì thì chỉ cần có một mức giá tương ứng là được."

Thời Kỳ giống như một tên lừa đảo bị vạch trần, từng tấc không khí trong căn phòng này đều như đang chế giễu anh.

Nhưng vì Khoa học Kỹ thuật Thời Phương, anh không thể không đứng ở đây.

"Anh muốn gì?" Thời Kỳ hít một hơi thật sâu, buộc mình phải bình tĩnh lại.

Tề Nhạc nhìn con cá lớn mà mình thèm muốn bấy lâu cuối cùng cũng mắc câu, cười thầm trong lòng, uống một ngụm ly rượu trên tay.

Cạch, ly rượu chạm phải mặt bàn kính tạo ra âm thanh va chạm sắc nét.

Tề Nhạc nhìn Thời Kỳ, đứng dậy đi tới trước mặt Thời Kỳ.

Tề Nhạc cao hơn Thời Kỳ, khoảng cách giữa hai người gần như vậy, Thời Kỳ chỉ có thể ngước mắt lên nhìn anh ta.

Còn Tề Nhạc lại tận hưởng cảm giác được Thời Kỳ ngước lên nhìn.

Thấy Tề Nhạc không nói lời nào, Thời Kỳ khẽ cau mày. Ngay lúc anh đang định hỏi Tề Nhạc có phải đang đùa giỡn với anh hay không thì một tấm thẻ được nhét vào tay anh.

Thời Kỳ cúi đầu nhìn, là tấm thẻ rất quen thuộc.

Khách sạn Vân Mạn.

"Ý anh là gì?" Thời Kỳ siết chặt tấm thẻ trong tay, đôi mắt vừa tức giận giống như có tia lửa bật ra.

“Tôi nghĩ hẳn là cậu biết rất rõ điều này có ý nghĩa gì.” Tề Nhạc trong mắt có chút say mê, giọng điệu ám muội, “Từ nhỏ tôi đã biết cậu thích đàn ông, nhiều năm như vậy, nam hay nữ cậu cũng đều chơi. Nhưng không sao cả, chỉ cần cậu chơi đùa thôi là được. Thế nhưng sao cậu lại thích một tên rác rưởi chẳng có gì chứ?”

Khi đang nói chuyện, nụ cười trên mặt Tề Nhạc vừa nãy biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng tàn nhẫn, “Em biết không, khi em nói em đã tìm được tình yêu đích thực, anh tưởng em đang nói đùa. Nhưng em lại đưa cậu ta đến tiệc đính hôn của tôi, còn nói cậu ta là bạn trai của em trước mặt nhiều người như vậy. Thời Kỳ, sao cậu ta xứng ở bên cạnh em chứ?”

Tề Nhạc nắm lấy cánh tay của Thời Kỳ, giống như muốn nhốt anh ở đây vậy.