[Novel] QUY LUẬT NUÔI DƯỠNG CHÓ ĐIÊN - CHƯƠNG 8

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 8 – Động tác nhanh lên! ! Đừng làm chuyện dư thừa! !

Thẩm Uyên giật cà vạt trước người xuống, cởi bộ vest cao cấp được đặt may riêng ra, thân hình cao lớn che kín bên trên.

"Tên của cậu là gì?"

Đặt một nụ hôn lên đuôi lông mày tuấn tú của người đàn ông nằm bên dưới, Thẩm Uyên nhẹ nhàng hỏi.

"Ừm. Hứa Hàn Châu!"

Sau khi trả lời việc chung xong, Hứa Hàn Châu tiếp tục:

"Động tác nhanh lên! ! Đừng làm chuyện dư thừa! !"

Người phía trên vốn định dịu dàng như người đồng cảm, thế nhưng những nụ hôn và sự đụng chạm tinh tế cũng không thể xua tan được nỗi khao khát trong lòng Hứa Hàn Châu.

Nghe được những lời này, Thẩm Uyên rốt cuộc không cần che giấu dã thú trong lòng nữa, anh c/ởi quần Từ Hàn Châu xuống, nhấc hai chân Hứa Hàn Châu lên.

"Anh làm gì vậy?"

Lúc này Hứa Hàn Châu mới cảm thấy có gì đó không đúng, cậu hơi nheo mắt lại, có chút sợ hãi nhìn người đàn ông phía trên mình, lại thấy Thẩm Uyên cười tà mị nói:

"Cậu Hứa, cậu là omega, đương nhiên tôi phải phục vụ cậu như thế này."

“Cái gì!!! A….”

Cậu là omega….

Thời điểm khi Hứa Hàn Châu trong đầu bị ba chữ này chiếm lấy, Thẩm Uyên cũng đã một lần chiếm đoạt lấy cậu.

So với những omega chỉ mới nhìn thấy anh là đã phát t/ình, Hứa Hàn Châu với đuôi mắt đỏ bừng lên vì dục vọng lại mang theo vẻ kinh ngạc, chỉ khiến Thẩm Uyên cảm thấy cậu vô cùng đáng yêu.

Mùi hương dâu tây thoang thoảng như có như không ban đầu, cuối cùng đã phá vỡ sự giam cầm và bùng lên sau khi Thẩm Uyên hoàn toàn mở ra c/ơ th/ể Hứa Hàn Châu.

"Ưm..."

Thẩm Uyên hít một hơi thật sâu, vẻ mặt cực kỳ say mê, anh lại phóng thích pheromone ra, mùi vodka nồng đậm đuổi theo mùi dâu tây, dây dưa hết lần này đến lần khác.

Hứa Hàn Châu cuối cùng đã mất đi khả năng suy nghĩ, hoàn toàn rơi vào niềm vui sướng tột cùng mà Thẩm Uyên mang đến cho cậu.

Đất tươi mới được tưới tiêu màu mỡ, sau khi Hứa Hàn Châu dừng lại vì sức cùng lực kiệt, cuối cùng cậu cũng chấp nhận mình đã phân hóa thành omega.

Cậu ngửi thấy mùi pheromone nhàn nhạt như có như không của chính mình, lòng càng cảm thấy tuyệt vọng hơn.

"Ha. Mìn không những phân hóa thành một omega, mà còn là một omega có phẩm chất kém trong số những omega phẩm chất kém nữa."

Nhìn Hứa Hàn Châu giơ tay che mắt, Thẩm Uyên khẽ nhíu mày, đang định nói gì đó thì điện thoại di động trong bộ đồ bị ném xuống đất vang lên.

Thẩm Uyên dùng bàn tay lớn móc ra, cầm điện thoại lên liếc nhìn chữ "Dương Tuấn" trên đó, đưa qua cho Hứa Hàn Châu, đồng thời bật loa ngoài:

"Hứa tổng, tôi mang lễ phục đến cho cậu, sao cậu không có trong phòng?"

Vừa mới mở miệng nói, giọng nói khàn đến mức khiến chính Hứa Hàn Châu cũng phải giật mình.

"A! Hứa tổng, giọng cậu bị sao vậy?”

Có chuyện gì vậy? Vừa nãy bị ch/ịch nên hét nhiều quá sao!

Nhưng vì lý do như vậy, sao Hứa Hàn có thể nói ra?

"Khụ khụ!"

Hứa Hàn Châu ho nhẹ hai tiếng, rút cánh tay đang đặt ở trước mắt ra. Lúc lấy điện thoại từ trong tay Thẩm Uyên, cũng không quên trừng mắt nhìn anh một cái:

"Hôm nay lúc ra ngoài không phải bị cảm sao? Cổ họng của tôi bây giờ bắt đầu có chút khó chịu, không có gì nghiêm trọng đâu."

"Vậy... Cậu đang ở đâu? Tiệc tối từ thiện sắp bắt đầu rồi."

“Tôi…”

Hứa Hàn Châu liếc nhìn Thẩm Uyên, Thẩm Uyên làm vẻ mặt không sao cả, cậu lại tiếp tục nói:

"Anh đặt lễ phục ở cửa phòng 5201 trên lầu rồi đến phòng tiệc trước đi, lát nữa tôi sẽ xuống gặp anh."

Không cần giải thích quá nhiều, Hứa Hàn Châu đã cúp điện thoại. Thẩm Uyên tựa như điều tốt lành đến nên đầu óc nhạy bén hơn, nhanh tay bế cậu từ trên giường lên:

“Tôi bế cậu vào phòng tắm.”