[Novel] QUY LUẬT NUÔI DƯỠNG CHÓ ĐIÊN - CHƯƠNG 37

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 37 – Răn dạy

Từ lúc Hứa Hàn Châu bước vào cửa, Hứa Kiến Tân từ đầu đến cuối đều nghiêm mặt, lúc này biểu lộ trên mặt cuối cùng cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Ông ta lại liếc nhìn chiếc túi nhỏ trên bàn, sau đó đứng dậy khỏi ghế, đi đến bàn bên này, giơ tay vỗ nhẹ vào lưng Hứa Hàn Châu, dẫn cậu đến ghế sofa ngồi xuống.

"Mặc dù không thể gặp được cậu chủ kia của Tập đoàn S, nhưng việc có thể kết giao với nhà chế tạo nước hoa bí ẩn cũng là một thu hoạch lớn."

"Bây giờ Tập đoàn S trở về, chắc chắn sẽ gây ra làn sóng lớn trên thương trường. Chỉ là, không phải ai cũng có thể lên được con tàu lớn này."

“Hơn nữa hiện tại cậu chủ của gia tộc S vẫn chưa xuất hiện, hoặc là cậu ta vẫn còn đang đứng bên trong quan sát, cũng có thể là chỉ muốn tự mình đưa ra quyết định, không muốn bị thế giới bên ngoài quấy rầy. Cho dù là tình huống nào đi chăng nữa, nếu chúng ta có thể nhận được bất kỳ thông tin nào, chúng ta có thể thay đổi từ bị động sang chủ động.

Hứa Kiến Tân nói những điều này, Hứa Hàn Châu đều rõ ràng, thế nhưng cậu vẫn luôn kính cẩn nghe lời cha mình, ở trước mặt Hứa Kiến Tân, cậu mãi luôn là một đứa con ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

"Vâng, con hiểu ý của cha. Người nên lợi dụng, con đương nhiên sẽ lợi dụng hợp lý."

Hứa Kiến Tân nhẹ gật đầu, đang định nói tiếp điều gì đó thì cửa phòng đột nhiên bị từ bên ngoài đẩy ra.

"Cha, con về rồi, có mang cho cha đồ tốt." Hứa Hạo Khôn biết Hứa Hàn Châu trở về trước hắn, gấp đến độ xông thẳng vào.

Hứa Kiến Tân đã dạy hai người họ biết quy củ từ khi còn nhỏ, hành động của Hứa Hạo Khôn đương nhiên đổi lấy quở trách từ Hứa Kiến Tân.

"Đồ khốn, đi vào không biết gõ cửa sao? Cút ra ngoài cho ta, gõ cửa rồi đi vào lại."

Nhiệt tình của Hứa Hạo Khôn hoàn toàn bị dập tắt, hắn tức giận trừng mắt nhìn Hứa Hàn Châu đang xem kịch, lúc này mới bất đắc dĩ trầm giọng “Vâng” một tiếng rồi đi ra khỏi phòng làm việc.

Sau khi gõ cửa lần nữa, cuối cùng hắn cũng bước vào phòng làm việc, một lần nữa đưa chiếc hộp nhỏ trong tay tới trước mặt Hứa Kiến Tân với vẻ mặt đắc ý.

"Cha, đây là quà cho cha, hy vọng cha thích." Hứa Kiến Tân liếc nhìn chiếc hộp trong tay hắn, cũng không có đưa tay ra nhận.

"Đặt lên bàn làm việc đi."

Bàn tay đang cầm hộp nhỏ của Hứa Hạo Khôn bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, trong giây lát cảm thấy có chút xấu hổ.

Kết quả này rõ ràng khác với những gì Hứa Hạo Khôn tưởng tượng trước đó. Hắn vốn cho rằng cho dù cha hắn có nói hắn là đứa con phá nhà, nhưng cuối cùng cũng sẽ mỉm cười nhận lấy quà mà mình chuẩn bị.

"Chẳng lẽ cha không biết con đưa gì cho cha à?"

Mặc dù Hứa Hạo Khôn cảm thấy khả năng này khó có thể xảy ra, nhưng hắn vẫn mỉm cười và tiếp tục đưa tới cho Hứa Kiến Tân, đồng thời giải thích:

"Cha, đây chính là 【conceal】, chắc cha biết loại nước hoa này nhỉ? Đây chính là...

“Con đúng là đứa con phá nhà, chuyện tiêu 20 triệu để mua một lọ nước hoa đã truyền khắp thành phố Lục Hải, ta có thể không biết sao?”

Hứa Hạo Khôn đang muốn nói, chỉ cần đưa cho cha mình, 20 triệu cũng không hề đắt, thì lại Hứa Kiến Tân tiếp tục mắng:

“Con là anh trai, sao lại không thể học em trai mình một ít? Đều là một lọ nước hoa, con tiêu hết 20 triệu, mà chuyện chính cần làm thì không làm xong. Em trai con thì lại không tốn một xu, thậm chí còn làm quen với nhà chế tạo nước hoa. Con nói xem, ta có nên vui mừng khi nhận được món quà này của con không?”

Hứa Kiến Tân càng nói, giọng điệu càng nặng nề hơn. Hứa Hạo Khôn sợ hãi nghe lời khiển trách của cha mình, sau đó nhìn Hứa Hàn Châu với vẻ mặt không thể tin được:

"Cái gì? Cùng một chai nước hoa? Không tốn một xu? Làm sao có thể?"

"Hừ, nước hoa em trai con đưa tới vẫn còn ở trên bàn, có thể hay không, con có thể tự mình xem một chút là sẽ biết."