[Novel] QUY LUẬT NUÔI DƯỠNG CHÓ ĐIÊN - CHƯƠNG 41

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 41 - Biệt thự ở sườn núi

Tống An Chi vẫn có chút bối rối vì quyết định đột ngột của cậu chủ nhà mình, nhưng khi nghe được câu nói sau cùng của Thẩm Uyên thì trong nháy mắt liền rõ ràng.

"Vâng, thưa cậu, chúng ta cần mang theo chút gì đó không? Làm quà gặp mặt?"

"Việc này tùy anh quyết định. Dù sao thì bây giờ anh là người đại diện cho gia tộc chúng ta mà."

“! ! ! "

"Thưa cậu, ý cậu là...”

Vốn dĩ còn tưởng cậu chủ nhà mình cuối cùng cũng sẽ đối mặt với Hứa Hàn Châu bằng thân phận thật sự, nhưng hiện tại mới phát hiện, hình như không phải vậy.

Hứa Hạo Khôn choáng váng trước cái tát bất ngờ của cha mình, những lời mắng đổ ập xuống, càng làm cho Hứa Hạo Khôn hoàn toàn hoảng sợ.

"Cái tên khốn này!! Bình thường phá nhà, vung tay quá trán thì cũng thôi đi, giờ bản thân không có tiền, vậy mà gan to bằng trời, dám biển thủ công quỹ?"

Hứa Hạo Khôn thực sự không hiểu tại sao tin tức về số tiền hắn vừa rút từ tài khoản công ty sáng nay lại đến tai cha mình.

Hơn nữa, điều khiến hắn ngạc nhiên hơn là Hứa Hàn Châu lại có thể có được 【conceal】?

Nếu thằng nhóc đó đã biết bản thân có thể có được 【conceal】, vậy ý ​​đồ đấu giá với mình đã quá rõ ràng, nó chính là cố ý nâng giá lên! !

Dường như cuối cùng cũng tìm được lý do để phản bác, Hứa Hạo Khôn nhanh chóng giải thích:

"Cha, cha nghe con, con bị hãm hại. Tất cả những chuyện này là do Hứa Hàn Châu giở trò quỷ. Rõ ràng nó có thể có được 【conceal】mà lại cùng đấu giá với con, nó chính là cố ý hại con!!"

Hứa Kiến Tân nghe thấy Hứa Hạo Khôn nói, lửa giận trong lòng lập tức dâng cao thêm mấy trượng.

"Hãm hại? Con nói điều này là thật sự không biết mình không có đầu óc hay vì cảm thấy ta là kẻ ngốc? Tại cuộc đấu giá, chẳng lẽ em trai con cầm tiền để ép con ra giá 20 triệu sao?”

"Con nặng bao nhiêu chẳng lẽ con không biết? Bởi vì hai anh em không ai nhường ai nên đẩy giá một lọ nước hoa lên 20 triệu đã trở thành trò cười cho cả thành phố Lục Hải. Nhưng ta thật sự không ngờ, thậm chí 20 triệu mà con cũng không bỏ ra nổi, lại còn dám động vào tiền của công ty?”

"Hứa Hạo Khôn! Con làm ta thất vọng quá!"

"Cha, con..."

Nếu là trước đây, Hứa Hạo Khôn có lẽ sẽ còn cảm thấy, cho dù cha hắn có phát hiện ra hắn biển thủ công quỹ thì cùng lắm cũng sẽ bị mắng một trận rồi cũng sẽ không sao. Thế nhưng vừa nãy biết được đứa em trai mãi chưa phân hóa cuối cùng cũng đã phân hóa thành alpha, thì nó đã có đủ điều kiện để cạnh tranh với mình.

Ngay khi hắn vừa định tiếp tục giải thích thì có tiếng gõ cửa cắt ngang lời hắn.

"Cốc cốc cốc."

Hứa Kiến Tân cố gắng đè nén lửa giận trong lòng, hỏi người ngoài cửa:

"Có chuyện gì vậy?"

"Ông chủ, hàng xóm trên đỉnh núi xuống thăm ông chủ. Ông chủ xem..."

Giọng nói của lão quản gia - chú Trần từ ngoài cửa truyền đến, Hứa Kiến Tân và Hứa Hạo Khôn nhìn nhau, không nhịn được hít một hơi.

Mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng bọn họ đương nhiên biết gia tộc bí ẩn trên đỉnh núi kia rốt cuộc có ý nghĩa gì.

"Chú Trần, mau đưa người vào nhanh, nhanh lên!!"

Lúc này Hứa Kiến Tân không còn tâm tư để ý đến đứa con trai đáng thất vọng của mình, nhanh chóng chỉnh lại quần áo rồi bước ra khỏi cửa.

Hứa Hạo Khôn tự nhiên cũng biết nguyên nhân, vội vàng đưa tay vuốt mái tóc rối bù trên đầu một cái, theo Hứa Kiến Tân ra khỏi phòng làm việc.

Khi hai cha con nhà họ Hứa nhìn thấy người đàn ông trước mặt, cả hai đều kinh ngạc không thôi.