[Novel] DỤ BẮT CHÓ DỮ - CHƯƠNG 10

  

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 10 - Vậy con cá này chờ ch/ết đi

Tên mặt sẹo không ngờ Phong Nhiên lại có chút bản lĩnh nên lúc này cũng không dám chủ quan, móc ra một con dao quân dụng ở bên hông, lưỡi dao sáng rực rỡ dưới ánh trăng.

Với v/ũ khí trong tay, hắn giống như có thêm sức mạnh.

"Nhóc con, có người trả tiền cho bọn tao ch/ơi mày. Nếu mày phối hợp tốt, chúng ta sẽ thoải mái một chút mà chụp vài tấm ảnh." Mặt sẹo nhìn khuôn mặt của Phong Nhiên, nụ cười thô tục của hắn càng tởm hơn, "Nếu mày không chịu phối hợp, con dao này không có mắt, nếu lỡ làm xước khuôn mặt nhỏ xinh này của mày thì sau này không dễ tìm kim chủ đâu."

Nhìn thấy Phong Nhiên đứng bất động, hắn tưởng cậu sợ nên thái độ càng thêm phách lối.

"Dù sao cũng là bán, sao không thức thời một chút." Vừa nói, tên mặt sẹo dần đến gần. Tuy giọng điệu càng tục tĩu và khiêu khích, nhưng tay cầm d/ao lại không hề thả lỏng.

Phong Nhiên nhìn chằm chằm vào hắn, đột nhiên mỉm cười.

"Anh nói cũng có lý."

Ngay khi Phong Nhiên buông tay ra, tên mặt dài đang bị cậu ấn quỳ nằm oặt trên mặt đất như một bãi dẻo quẹo pha loãng.

"Đúng vậy, không thể phản kháng được thì cứ hưởng thụ đi." Thấy vậy, tên mặt sẹo càng cười lớn hơn, "Yên tâm, anh đây đã trải qua trăm trận, nhất định sẽ khiến cậu cảm thấy thoải mái."

Tên mặt sẹo dường như không thể chờ đợi được nữa, một tay cởi thắt lưng của hắn, tay kia chuẩn bị tóm lấy Phong Nhiên.

Tên mặt dài cũng bình tĩnh lại, vẻ mặt âm trầm đứng sau tên mặt sẹo. Hắn nhổ nước bọt về phía Phong Nhiên, ánh mắt hung ác, chuẩn bị cùng nhau tiến lên ă/n tư/ơi nu/ốt số/ng Phong Nhiên.

Phong Nhiên nhìn hai tên ngốc, ngay lúc bàn tay tên mặt sẹo đang định tóm lấy cánh tay cậu thì Phong Nhiên đột nhiên giơ tay lên, nắm lấy cánh tay đang duỗi ra của hắn.

Tên mặt sẹo chưa kịp phản ứng thì cậu đã đá mạnh vào giữa hai chân hắn.

Tiếng thét thê thảm xé rách bầu trời đêm, sau khi bị đá vào vị trí dễ bị tổn thương nhất, Phong Nhiên thậm chí không cần cử động tay cũng khiến tên mặt sẹo trực tiếp quỳ trên mặt đất, bò lổm ngổm tru lên.

Phong Nhiên đoạt lấy con dao từ tay hắn, một cước giẫm lên lưng hắn mà không thèm nhìn người này một cái.

Tên mặt dài chưa kịp phản ứng với chuyện đang xảy ra thì Phong Nhiên đã bước tới, nắm đấm cuốn lấy gió lạnh, đánh một phát vào mặt hắn.

Tên mặt dài bị đánh mạnh đến mức không khống chế được mà ngã ra sau.

Phong Nhiên một phát túm lấy cổ áo hắn khiến hắn không thể trốn đi đâu được, đấm một quyền lại một quyền.

Từ ngày trùng sinh, Phong Nhiên đã ép mình phải rèn luyện kỹ năng chiến đấu, cậu vốn cho rằng những chiêu này sẽ được sử dụng với Thời Kỳ.

Sau khi hoạt động vai một chút, Phong Nhiên bước đến chỗ hai người và ngồi xổm xuống.

Bàn tay lẽ ra cầm bút nhặt con dao quân dụng của tên mặt sẹo lên, sau một nhát chém đẹp mắt, Phong Nhiên cắm con d/ao vào tay phải của hắn với vẻ mặt vô cảm.

“Bây giờ có thể nói chuyện đàng hoàng được không?”

Trong đêm tối, Phong Nhiên hoàn toàn trút bỏ cái bóng ban ngày, biến thành một con quái vật bị nuốt chửng bởi hận thù và bóng tối.

"Có thể, có thể, có thể." Nhìn vẻ mặt hung dữ không kịp hét lên của người bạn đồng hành, tên mặt dài sợ đến mức tè ra quần. Hắn chính là lưu manh ở quanh đây, thường cùng tên mặt sẹo cướp bóc học sinh bên này. Không nghĩ tới lần này cuối cùng cũng nhận được việc lớn, nhưng hóa ra đối phương lại là một tên khó nhai.

“Nói đi, ai bảo bọn mày tới tìm tao.” Phong Nhiên rút dao ra, huơ tay trước mặt tên mặt dài. Tên mặt dài bị dọa đến cả người run rẩy không ngừng.

"Là.. là một người đàn ông. Tao cũng chưa từng nhìn thấy mặt hắn, hắn liên lạc với bọn tao trên mạng." Tên mặt dài nói xong, sợ Phong Nhiên không tin. "Di... di động của hắn, trong điện thoại di động có, có thông tin liên lạc của người đó.”’

Phong Nhiên tìm thấy điện thoại di động từ trong túi quần của tên mặt sẹo.

Phong Nhiên mở điện thoại lên và nhấn vào WeChat. Không khó để tìm thấy thông tin liên lạc của người đó, dù sao thì rất dễ tìm thấy một avatar nguyên bản màu xám trong một đám avatar cup D.

Tài khoản của người này rõ ràng là tài khoản mới.

Tên mặt sẹo không có thói quen xóa lịch sử cuộc trò chuyện, Phong Nhiên nhìn lịch sử cuộc trò chuyện giữa hai người đã biết ngay đối phương là ai.

Cậu đã quá quen thuộc với giọng điệu kiêu ngạo, độc đoán lại ảo tưởng sức mạnh này.

Quả nhiên, vẫn là cái tên ngu xuẩn đó.

Đã cắn câu của cậu, vậy con cá này chờ ch/ết đi.

Phong Nhiên lấy điện thoại của tên mặt sẹo, mở khung trò chuyện ra và gõ một dòng chữ.

Gửi đi.

Không lâu sau, điện thoại rung lên.

Phong Nhiên nhìn tin nhắn từ bên kia gửi lại, trên mặt lộ ra nụ cười đáng sợ.

Giản Minh, không biết người nhà anh có đủ bản lĩnh để giúp anh giải quyết chuyện lần này hay không.

Sau khi rời khỏi hẻm nhỏ, Phong Nhiên sửa sang lại quần áo. Vừa rồi cậu đặc biệt chú ý đến điều này, không để máu bắn tung tóe trên người.

Ngay lúc cậu vừa định quay lại Bóng Đêm, cách đó không xa truyền đến một tiếng cười quen thuộc.

"Ha ha ha, là thật sao!" Đây là giọng của Tần Thi.

Phong Nhiên dừng lại, quay người và đi về phía nơi phát ra âm thanh.

Sau khi ra khỏi con hẻm, đường phố tràn ngập ánh đèn neon. Bóng Đêm ở giữa đường phố, người ra vào mặc những bộ trang phục đủ màu sắc, Phong Nhiên liếc nhìn thấy Tần Thi đang đứng dưới ngọn đèn đường.

Mà người trước mặt Tần Thi quay lưng về phía cậu.

Nhìn thấy bóng dáng này, bước chân đang tiến lên của Phong Nhiên dừng lại tại chỗ.

"Ơ! Phong Nhiên!" Tần Thi đang nói chuyện với người đàn ông thì nhìn thấy Phong Nhiên, cô bé vẫy tay với Phong Nhiên rồi chạy qua người đàn ông đến bên cạnh cậu.

Người đàn ông vì hành động của cô nên quay người lại. Khi nhìn thấy khuôn mặt của anh, trái tim bởi vì máu và bạo lực đã lâu không thể bình tĩnh của Phong Nhiên đột nhiên đập nhanh hơn.

Dưới ánh đèn, Thời Kỳ nhìn Phong Nhiên, khuôn mặt mang theo ý cười dịu dàng sửng sốt một lúc, sau đó lại khôi phục tinh thần, nụ cười giống như bộ mặt mà dính lên mặt.

"Anh Thời, cậu ấy là Phong Nhiên, cậu ấy xuất sắc hơn Vương Siêu rất nhiều, nếu anh muốn tài trợ thì hãy tài trợ cậu ấy đi ạ!" Cô bé muốn bắt lấy cánh tay của Phong Nhiên, nhưng không biết tại sao Phong Nhiên lại bình tĩnh tránh đi.

Tần Thi cũng không nghĩ nhiều: “Mà bọn em cũng sắp tốt nghiệp rồi, đợi đến khi lên Đại học, bọn em có thể tự kiếm tiền, đến lúc đó nhất định sẽ trả tiền cho anh.”

Cô bé sợ Thời Kỳ không chấp nhận Phong Nhiên nên lo lắng, có chút nóng nảy đẩy Phong Nhiên.

"Các em?" Thời Kỳ không nhìn Tần Thi mà nhìn Phong Nhiên.

"Em…."

“Là tôi.” Tần Thi muốn nói gì đó, nhưng Phong Nhiên đã nói trước, “Cô ấy đã có nhà tài trợ rồi, là tôi cần.”

Trong lời nói tràn đầy đề phòng anh cùng với bảo vệ Tần Thi, Thời Kỳ vốn luôn cảm thấy có thể dạo chơi nhân gian, lần đầu tiên cảm thấy trái tim mình đau nhói.

Nụ cười trên mặt Thời Kỳ sắp không giữ nổi.

Kiếp trước của anh đã bị phá hủy trước khi anh có thể trải nghiệm mọi vẻ đẹp của cuộc sống, liệu Phong Nhiên cũng khao khát một cuộc sống bình thường?

Cưới một cô gái bình thường, sinh một đứa con, làm việc từ lúc bình minh và nghỉ ngơi khi hoàng hôn xuống. Ngày qua ngày, năm này qua năm khác, nắm tay con và cùng nhau già đi.

Thời Kỳ nhìn Phong Nhiên, khóe môi đột nhiên nở một nụ cười.

Trên đời không có bữa trưa miễn phí, anh thay mặt nguyên chủ nhận trả thù của Phong Nhiên, đương nhiên Phong Nhiên cũng phải trả giá gì đó.

Anh muốn có được Phong Nhiên.

Phong Nhiên muốn trả thù anh.

Cho dù rơi vào vũng lầy, hóa thành bột phấn, Phong Nhiên cũng đừng hòng nghĩ gió bay qua sẽ không để lại dấu vết.

Trên mặt Thời Kỳ nhất thời lộ ra vẻ thất thố, vừa vặn bị Phong Nhiên hoàn toàn bắt được.

"Thật xin lỗi, tôi đã có người cần tài trợ rồi." Hai tay Thời Kỳ sau lưng hơi siết chặt, "Tôi đến tìm bạn nhỏ nhà tôi, nếu các em nhìn thấy thì nhớ nói với cậu ấy là xe của anh đang ở trong bãi đậu xe của Bóng Đêm, anh đang chờ cậu ấy về nhà."

Nháy mắt thất thố đó giống như là ảo giác của Phong Nhiên, Thời Kỳ vẫn đang nở một nụ cười đúng mực. Trước khi rời đi, anh không để ý nhiều đến cậu, như thể là một người xa lạ chỉ tình cờ gặp nhau.

"Ôi! Anh ấy giàu có như thế mà còn có biểu cảm như vậy, được anh ấy thích thì sẽ hạnh phúc biết bao!" Tần Thi nhìn bóng dáng Thời Kỳ rời đi, trong mắt gần như nổi lên bong bóng màu hồng.

“Cái gì?” Nghe được chữ “thích”, Phong Nhiên đột nhiên quay đầu lại nhìn Tần Thi.

"Cậu không nhận ra à? Sao anh Thời lại đến đây tìm bạn nhỏ? Nhìn ánh mắt anh ấy khi nhắc đến bạn nhỏ, tớ khẳng định anh ấy đến đây để gặp bạn gái của mình." Tần Thi cảm thấy mình giống như đang đọc tiểu thuyết bá tổng gì đó, quả thực là lý tưởng biến thành hiện thực, "Này, cậu có thấy ánh mắt anh ấy khi nhắc đến hai chữ "bạn nhỏ" vừa rồi không? Đó là ánh mắt chứa đầy tình ý, dịu dàng quyến luyến, nhưng... còn có chút cô đơn."

"Thật sự không thể tin nổi, người như vậy cầu cũng không được. Cậu nói xem, có phải mắt người đó bị mù hay không, muốn tìm thần tiên thế nào nữa chứ."

Nghe Tần Thi nói, Phong Nhiên chỉ muốn cười lạnh.

Thời Kỳ là người giỏi giả vờ nhất, dù sao cũng không tốn nhiều công sức.

Phong Nhiên nới lỏng nắm tay, khuôn mặt không có chút cảm xúc nào.

"Về nhà sớm đi." Phong Nhiên cũng không nói nhiều với Tần Thi, tâm tư của Thời Kỳ rất khó đoán, cậu không muốn Tần Thi và Thời Kỳ có dính líu gì với nhau.

Đến bãi đậu xe, cậu biết Thời Kỳ thường đỗ xe ở đâu.

Bãi đậu xe ngoài trời của Bóng Đêm có rất nhiều ô tô, nhưng Phong Nhiên chỉ cần liếc mắt là đã nhìn thấy người đàn ông đang dựa vào xe hút thuốc.

Làn khói lượn cắt ngang hai người, gió thổi qua không bị bắt được tan dưới ánh trăng. Hai người cách nhau một bước, Phong Nhiên nhìn không rõ biểu tình của Thời Kỳ.

“Không muốn nói gì với tôi sao?” Gió thổi qua, giọng nói của Thời Kỳ nghe như một khách từ trên trời xuống, mang theo chút ý tứ huyền ảo nào đó.

Giống như không muốn hỏi, cũng giống như không thể hỏi.

"Gì cơ?" Phong Nhiên ngẩng đầu nhìn Thời Kỳ, tựa hồ không biết anh có ý gì.

Thời Kỳ nhìn điếu thuốc đang dần cháy đến đoạn cuối, ánh mắt lướt qua Phong Nhiên, nhìn về phía bóng đen tối tăm vô tận.

“Cô gái vừa nãy có vẻ thích cậu.”

Thình thịch, Thời Kỳ vừa nói xong, Phong Nhiên liền nghe thấy tim mình đập rất nhanh.

Cậu khống chế bản thân, giấu đi cảm xúc như dao trong mắt, kiếp trước Tần Thi vì Lộ Trình mà bị h/ủy một lần, mà Thời Kỳ khẳng định là kẻ điên khùng đáng sợ hơn cả Lộ Trình.

Cậu không thích nợ người khác bất cứ điều gì, càng không thích nợ người khác hai lần.

Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ, giọng điệu khẳng định.

"Tôi không thích cô ấy, tôi và cô ấy chỉ là bạn cùng lớp mà thôi."

“Chỉ là bạn cùng lớp thôi à?” Thời Kỳ ghé sát vào tai Phong Nhiên, giọng nói của anh vang lên trong bãi đậu xe, ngoài âm thanh cuộc trò chuyện của họ ra thì chỉ có tiếng lá cây xào xạc trên mặt đất.

"Chỉ là bạn cùng lớp thôi." Giọng nói của Phong Nhiên rất kiên định, cậu không có chút tình yêu nam nữ vào đối với Tần Thi. Nếu có thể, cậu thậm chí còn hy vọng không có liên quan gì đến Tần Thi.

Cậu đã quen với việc một mình đối mặt với cuộc sống.

Thời Kỳ cười khẽ, con mắt lơ đãng liếc nhìn về hướng nào đó trong bãi đậu xe, ý cười trên khóe miệng càng lớn hơn.

"Lên xe đi."

Phong Nhiên không biết Thời Kỳ đang nghĩ gì nên lặng lẽ theo anh lên xe.

Ban đêm là thời điểm tốt nhất để kinh doanh, thời điểm này dù người đến hay đi đều rất ít.

Một lúc sau, bãi đậu xe yên tĩnh đến đáng sợ phát ra tiếng khóc thút thít.

Trong xe, rõ ràng tâm trạng của Thời Kỳ rất tốt.

“Có nơi nào muốn đi không?” Thời Kỳ đột nhiên hỏi.

"Hả?"

Phong Nhiên cảm thấy như mình nghe nhầm.

"Tôi nói, cậu có muốn đi đâu không? Thi Đại học xong tôi sẽ dẫn cậu đi."

Phong Nhiên quay lại nhìn Thời Kỳ, người đang kéo cằm nhìn cậu.

Trên khuôn mặt đó không có bất kỳ điều gì không thích hợp.

“Trước đây… tôi luôn muốn được nhìn thấy Cực quang.”

Cực quang, nghe có vẻ rất lãng mạn.

"Tại sao?" Thời Kỳ hỏi.

Tại sao?

Phong Nhiên cũng thắc mắc tại sao.

"Bởi vì có thể cầu nguyện với Cực quang." Khi đó, tôi rất muốn có người nghe được điều ước của tôi.

Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ.

Mong muốn của cậu lúc đó là có thể thoát khỏi người này, hay nói cách khác, cậu cầu xin ông trời chưa bao giờ gặp được người này.

"Được! Sau khi cậu thi xong thì chúng ta sẽ đi ngắm Cực quang."