
Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)
Chương 26 - Say rượu tỏ tình
“Chờ một chút, tôi đi lấy cho anh cốc nước.” Phong Nhiên đặt Thời Kỳ lên sofa, đứng dậy đi vào bếp lấy một cốc nước mật ong đã chuẩn bị từ trước.
"Uống chút nước đi."
Thời Kỳ nhìn bàn tay đưa ra trước mặt mình, nhưng thay vì nắm lấy, lại ngẩng đầu nhìn Phong Nhiên.
Người say rượu dường như luôn có đặc quyền, lúc này họ có thể nói tất cả những gì mình muốn nói.
"Phong Nhiên, em có ghét anh không?"
Giọng nói của Thời Kỳ có chút khàn khàn, mang theo tiếng khóc nức nở. Đôi mắt kia đỏ hoe không biết vì say rượu hay vì thực sự cảm thấy uất ức.
Dường như không chịu được ánh mắt của Phong Nhiên, Thời Kỳ lại đưa mắt nhìn về phía nước mật ong trong tay Phong Nhiên.
"Em ghét anh phải không?"
"Sao em lại ghét anh? Rõ ràng... Là em xông vào cuộc sống của anh trước." Nếu như câu trước là câu hỏi, thì bây giờ câu này rõ ràng mang theo uất ức khóc lóc kể lể.
Thời Kỳ không đợi Phong Nhiên trả lời, đôi mắt kia cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đột nhiên ngẩng đầu đón ánh mắt vẫn luôn nhìn mình, một giọt nước mắt từ khóe mắt anh trượt xuống.
Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ, ánh mắt rơi vào giọt nước mắt kia.
Không biết vì lý do gì, cậu không tự chủ được đưa tay ra nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt ấy.
Thời Kỳ trở tay nắm lấy cánh tay đang muốn thu lại kia, im lặng hồi lâu, chỉ nhìn cậu.
Bình tĩnh mà xem xét, tửu lượng của Thời Kỳ rất tốt, cho dù là bia trắng bia đỏ, hay thậm chí là bom nổ dưới nước thì anh vẫn không sợ.
Nhưng bây giờ Thời Kỳ cảm thấy mình đã say ba phần rồi.
Giọt nước mắt cứ như vậy không bị khống chế mà rơi xuống từ khóe mắt.
“Anh đã làm sai điều gì để em ghét anh hơn rồi."
Câu này có ba phần giả, bảy phần thật, nhưng mười phần là mong muốn Phong Nhiên cho một cái đáp án.
Phong Nhiên chưa bao giờ nhìn Thời Kỳ nghiêm túc như vậy, cậu có thể thấy rõ sự uất ức trong đôi mắt đó.
Ướt át truyền đến từ ngón tay khiến Phong Nhiên hoảng hốt trong giây lát.
Phong Nhiên biết rất rõ, Thời Kỳ trước mặt quả thực không làm gì sai cả, mà việc cậu trả thù chẳng khác nào trút hết đau khổ kiếp trước của mình lên một người vô tội.
Phong Nhiên cũng biết rất rõ rằng cậu không thể đưa ra câu trả lời.
Tất nhiên, bản thân Thời Kỳ cũng biết điều này, Phong Nhiên không thể nói cho anh biết tại sao cậu lại ghét anh như vậy.
Cho nên ngay từ lúc mới bắt đầu, anh chưa bao giờ nghĩ tới hôm nay mình sẽ hoàn toàn cởi bỏ nút thắt của Phong Nhiên.
Hận thì hận đi.
Trong căn phòng yên tĩnh, giữa tiếng thở và nhịp tim, đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ.
Thời Kỳ buông tay Phong Nhiên ra như mất hết sức lực, đôi mắt vẫn luôn nhìn Phong Nhiên cũng không thể không dời đi, một lúc sau, giống như kẻ bại trận thừa nhận thất bại mà nói: “Phong Nhiên, có phải anh chưa từng nói với em là anh thực sự rất thích em?”
Như thể hụt hơi, Thời Kỳ mượn cơn say mà nói ngắt quãng.
"Thật ra, khi lần đầu tiên anh nhìn thấy em, em là người anh muốn giúp đỡ, nhưng anh cảm thấy chúng ta không thể có khoảnh khắc giao nhau. Em biết mà, chính cảm giác không thể giải thích đó đã khiến anh rời xa em." Nói đến đây, Thời Kỳ cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang hướng về phía mình.
Anh dừng lại, khẽ thở dài, nhẹ nhàng nói những lời tiếp theo.
“Cho nên, khi em xuất hiện trước mặt anh, anh cũng không biết tại sao mình lại vui vẻ như vậy. Anh chưa từng thực sự thích ai, nhưng khi nhìn thấy em, anh lại cảm thấy cảm giác trong nháy mắt đó chính là thích, giống như đó là duyên phận vậy. "
Khi Thời Kỳ nói ra chữ “thích”, giọng điệu có chút vui vẻ.
Nhưng cũng chỉ là trong chốc lát.
Đến khi anh lại ngước nhìn Phong Nhiên lần nữa, đôi mắt lẽ ra phải sáng của anh lại trở nên u ám. Không hiểu sao, vừa nhìn thấy, trong lòng Phong Nhiên có hơi gấp.
"Nhưng em lại ghét anh."
Phong Nhiên nhìn đôi mắt tựa như có xoáy nước trong biển sâu, khẽ thở dài, như chấp nhận số phận của mình với những cảm xúc phức tạp không thể diễn tả được. Lần đầu tiên không có tạp niệm mà đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt đuôi tóc hơi nhếch lên của Thời Kỳ.
"Tôi không ghét anh."
Đôi mắt vốn dĩ như tro tàn đột nhiên sống lại sau khi nghe những lời này, một đôi mắt ngấn nước như cún con nhìn Phong Nhiên.
"Thật sao?"
“Thật, mau uống nước đi.” Phong Nhiên thật sự không rõ trong lòng mình rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chỉ muốn trốn tránh theo thói quen.
Thời Kỳ vốn đã quen với tính tình của cậu, cũng không thực sự dùng sức mạnh của rượu để ép người ta vào ngõ cụt.
Lặng lẽ uống nước mật ong, nhìn bóng lưng Phong Nhiên đang rót nước cho mình, khuôn mặt uất ức đầy nước mắt giống như cún con vừa nãy lộ ra nụ cười thành công đạt được mục đích.
Anh chính là muốn Phong Nhiên mềm lòng với anh. Anh chính là muốn cho Phong Nhiên biết rằng anh khác với tên cặn bã ở kiếp trước.
Phong Nhiên trước nay chưa bao giờ là người cứng lòng, chẳng qua chỉ là thiếu ý thức về giá trị của mình mà thôi. Sau khi bị lừa, cậu không dám tin tưởng bất cứ ai.
Nhưng nếu như đổi thân phận thì sao?
Người nói dối bây giờ chính là Phong Nhiên.
Mà Thời Kỳ chính là người bị những lời nói dối kia đẩy vào vòng xoáy.
Bị lừa dối*Thời Kỳ lặng lẽ "ngủ quên" khi Phong Nhiên mang cho anh một cốc nước khác, còn thuận tiện lừa thêm một cái ôm công chúa.
"Ngủ ngon."
Phong Nhiên đặt người lên giường, người vừa thoát khỏi vòng tay của cậu lập tức lăn đến phần trong cùng của chiếc giường lớn. Nhìn bàn tay lơ lửng trên không muốn xoa tóc Thời Kỳ, ánh mắt Phong Nhiên có chút phức tạp.
Phong Nhiên nghe được lời nói khi say của Thời Kỳ, có lẽ bởi vì có một gút mắc như thế nên Phong Nhiên mới tin vào cái gọi là duyên phận.
Bởi vì...
Phong Nhiên chạm vào trái tim đang đập rất nhanh của cậu.
Xem ra kiếp trước dù có hận thù nhưng cậu cũng thích Thời Kỳ này - người hoàn toàn khác với những gì trong trí nhớ của cậu.
Thế nhưng cái thích của Thời Kỳ có thể kéo dài được bao lâu?
Nghĩ tới đây, Phong Nhiên nhìn người đã lăn tới góc giường. Trong phòng không có đèn, ánh trăng trở thành nguồn sáng duy nhất chiếu sáng mọi thứ. Tấm lụa ga giường màu đen bị người đàn ông này vò nát, vạt áo rộng hơi vén lên, vừa vặn để ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào thắt lưng có chút phiếm hồng của anh. Rõ ràng người này có thể đá bay một người đàn ông mạnh mẽ, nhưng Phong Nhiên chỉ cảm thấy vòng eo của anh nhỏ nhắn, nếu ôm thì sẽ rất dễ chịu.
Hoặc có thể là do rượu mạnh trên người Thời Kỳ bốc lên khiến Phong Nhiên say theo, khiến cậu ngã xuống chiếc giường lớn màu đen kia.
Người trong ngực yên tĩnh như một chú mèo ngoan ngoãn, Phong Nhiên không ôm Thời Kỳ mà quấn anh vào tấm chăn bên dưới, giống như một cây kẹo mút lớn.
Phong Nhiên ôm cây kẹo mút lớn này, như thể nó có thể khiến cuộc sống cay đắng của cậu ngọt ngào hơn một chút.
Thời Kỳ đang “ngủ say” không ngờ rằng Phong Nhiên lại bất ngờ ôm lấy mình. Thời Kỳ - người luôn giả vờ ngủ say - lần đầu tiên trở nên bối rối.
Nhưng hơi thở của người phía sau còn hỗn loạn hơn cả anh.
"Thời Kỳ, tôi thật là ngu ngốc."
Một lúc sau, một giọng nói mang theo tiếng cười và sự tàn nhẫn vang lên từ phía sau. Người nói đang ở rất gần mình, giống như muốn nện những lời còn lại vào đầu mình.
"Thời Kỳ, tôi là quái vật, bị tôi thích thật là một chuyện thê thảm." Cảm nhận được nhiệt độ truyền đến từ sau lưng, Thời Kỳ nhẹ nhàng cười một cái.
Thật trùng hợp, tôi cũng là quái vật.
Khi hai con quái vật yêu nhau thì chắc hẳn là gió tanh mưa máu.
Sau khi đạt được điều mình mong muốn, ba phần say ban đầu đã trở thành bảy phần, Thời Kỳ ngủ rất ngon với sự chếnh choáng vì say rượu và tình yêu.
Sáng sớm hôm sau, chỉ còn lại mình anh trong căn phòng rộng lớn, như thể ngày hôm qua không có chuyện gì xảy ra.
Thời tổng “say rượu” hơi đau đầu, hoàn toàn “vụn vỡ”. Sau khi tắm rửa sạch sẽ thì xuống lầu ăn sáng như thường lệ.
Sau lời tỏ tình ngày hôm qua, hôm nay Phong Nhiên nhìn thấy Thời Kỳ, cậu vẫn lặng lẽ ăn bữa sáng như mọi khi.
Mãi đến khi ngồi đối diện với Phong Nhiên, Thời Kỳ mới nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong viện dưỡng lão, đôi mắt sáng của anh có chút mờ mịt, lặng lẽ ăn bữa sáng.
"Anh Thời, tôi đi học."
Phong Nhiên không giải thích gì, chỉ nhìn Thời Kỳ đang ăn sáng nhiều lần bằng ánh mắt đầy cảm xúc.
"Ừm."
Thời Kỳ trông giống như một cô dâu bị thương, động tác uống sữa đậu nành cũng chậm hơn bình thường.
Đến khi Phong Nhiên đến trường, Thời Kỳ vừa nãy còn lề mề ăn sáng đã trở nên lười biếng, một bên nhai bánh mì còn một bên gửi tin nhắn.
"Lịch trình hôm nay có thay đổi, khoảng mười giờ chúng ta sẽ đến Khải Thịnh."
Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường của Khải Thịnh, Hiệu trưởng đã gửi thư mời cho Khoa học Kỹ thuật Thời Phương vài ngày trước. Vốn dĩ Thời Kỳ không muốn đi, nhưng sau khi trải qua vụ tỏ tình trong cơn say ngày hôm qua và sự hiểu lầm trước đó ở viện dưỡng lão, Thời Kỳ cảm thấy dựa vào tính khí bướng bỉnh của Phong Nhiên, chắc chắn sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Chàng trai trẻ chưa bao giờ trải qua tình yêu đích thực, cách duy nhất để chắc chắn rằng mình có thể thu hút sự chú ý của đối phương là khiến bản thân đầy thương tích, khiến con mồi thích mình phải vứt bỏ mọi thứ để đến gần người thợ săn - người muốn xin lỗi nhưng không biết nói thế nào.
Giống như tuổi dậy thì luôn thích nghịch ngợm để thu hút sự chú ý của cha mẹ.
Nhưng Thời Kỳ lại lo lắng Phong Nhiên sẽ chơi ch/ết bản thân mình.
Trường trung học cơ sở Khải Thịnh.
"Mời học sinh tập trung tại hội trường. Mời học sinh tập trung tại hội trường." Tiếng loa phát thanh vang vọng khắp sân trường.
Trong lớp mọi người tụ tập thành từng nhóm hai, ba người đi về phía khán phòng. Tần Thi vẫn luôn ở cuối hàng nhìn Phong Nhiên đang ngồi im lặng trong lớp, muốn nói gì đó, nhưng chợt nghĩ đến cảnh tượng cô nhìn thấy ở bãi đậu xe ngày hôm đó, Tần Thi đành phải ép mình rời đi.
Phong Nhiên cảm thấy không có ai chú ý đến mình.
Hành lang trống vắng vô cùng yên tĩnh, không biết qua bao lâu, trong hành lang vang lên tiếng bước chân.
Tiếng bước chân này vô cùng nặng nề, giống như người bị thương đang kéo lê cái chân đau của mình.
Nghe thấy tiếng động, Phong Nhiên đang ở trong lớp dừng cây bút trên tay lại, ánh mắt giống như dao nhọn.
Bên ngoài lớp học, Hứa Nham đang lê chân về phía lớp học với vẻ mặt u ám.
Vừa định bước vào lớp thì một bóng dáng quen thuộc bước ra khỏi phòng rồi đi tới.
Đó là Phong Nhiên.
Khuôn mặt thanh tú của Phong Nhiên không chút biểu cảm khi nhìn thấy Hứa Nham, trên khuôn mặt vô cảm hiện lên một nụ cười chế giễu.
Như thể chưa đủ kích thích Hứa Nham, Phong Nhiên còn khiêu khích nhìn vào phần thân dưới của Hứa Nham.
Quả nhiên, Hứa Nham tức giận.
Hứa Nham 1,88 mét giống như con tinh tinh, phẫn nộ đi đến trước mặt Phong Nhiên, bóp lấy cổ cậu.
"Mẹ kiếp! Cmn mày đang cười cái gì!" Hứa Nham tức giận ấn Phong Nhiên vào tường, một tay giật tóc cậu, hung hăng kéo mạnh đến mức Phong Nhiên phải nhìn thẳng mặt cậu ta.
Mặc dù rơi vào tình huống xấu hổ này, nhưng trên mặt Phong Nhiên vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, và sự mỉa mai trên môi thậm chí còn tệ hơn.
"Mày không biết tao cười cái gì à?" Phong Nhiên môi mỏng hơi nhếch lên, "Mày còn muốn tao liếm cho mày, mày xứng sao! À, tao liếm cho mày, mày cứng được sao... Thái giám!"