
Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)
Chương 42 – Tự làm tự chịu
“Sao anh không thể ngoan một chút?” Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ ngất đi trong ngực mình, trên người Thời Kỳ có mùi khói thuốc lá mà cậu không thích, khiến cậu muốn cởi sạch quần áo của người này ra rồi lấp đầy bằng mùi của mình.
“Sau khi xử lý cậu ta xong thì em sẽ tính sổ với anh.” Phong Nhiên đặt Thời Kỳ ngồi vào ghế sau, giọng nói lạnh lùng giống như có thể ngưng tụ ra băng.
Việc Hứa Nham định làm hôm nay không phải chuyện gì ngay thẳng, bởi vậy xe của cậu ta đậu rất xa. Phong Nhiên lấy một ống tiêm từ trong ngực ra. Nếu như Hứa Nham tỉnh dậy, chắc chắn sẽ phát hiện ống tiêm này và thuốc mà cậu ta bỏ vào chai rượu của Thời Kỳ giống nhau như đúc.
Phong Nhiên nhéo miệng Hứa Nham, đẩy toàn bộ thuốc trong ống tiêm vào miệng Hứa Nham.
Làm xong những việc này, Phong Nhiên lấy điện thoại di động của Hứa Nham từ trong túi cậu ta ra, lướt xem một chút rồi nhét trả lại.
“Muốn tặng người cho Hà An.” Phong Nhiên cúi đầu nhìn Hứa Nham, cười lạnh: “Vậy thì mày đi đi, tao nghĩ chị mày sẽ rất vui khi nhìn thấy mày.”
Ném Hứa Nham đang co quắp trên mặt đất vào trong xe, xe khởi động chậm rãi.
Vân Mãn.
“Đầu còn đau không?” Trong phòng tổng thống, Hứa Giai Minh đứng sau ghế sofa nhẹ nhàng ấn đầu cho Hà An, “Để em lấy cho anh ly nước.”
“Ừ.” Hà An uống hơi nhiều từ từ nhắm hai mắt lại, cồn làm thần kinh cậu ta tê dại, khiến cậu ta mê man.
Hứa Giai Minh lắc mông đi đến phòng ăn.
Nhìn thấy Hà An vẫn luôn nhắm mắt lại, Hứa Giai Minh lấy một lọ thuốc từ trong túi ra, nhẹ nhàng nhỏ hai giọt vào nước ấm.
Nhìn thấy thuốc không màu không mùi không vị hòa làm một với nước, Hứa Giai Minh mỉm cười.
Cô biết Hà An không muốn có con. Nếu Hà An biết cô đang mang trong mình đứa con của cậu ta, phản ứng đầu tiên của cậu ta chắc chắn là đưa cô đến bệnh viện.
Cô đã có thai được hai tháng, vài ngày nữa sẽ không thể giấu được nữa.
Trong khoảng thời gian này, cô nhất định phải tìm được thứ gì đó cho Hà An.
Hứa Giai Minh đã theo Hà An nhiều năm như vậy, cô ta biết rất rõ những điều vặn vẹo trong lòng Hà An. Hà An chiếm hữu Thời Kỳ một cách bệnh hoạn, không chỉ Hà An mà còn cả Tề Nhạc và Giản Minh. Nếu Thời Kỳ bị ba người này cuốn lấy thì ít nhất cô cũng có thời gian để cứu vãn.
Đến lúc đó mình sẽ lấy lý do đau buồn để ra nước ngoài, sau khi thuận lợi sinh con xong thì cho dù Hà An không muốn con cũng chỉ có thể thừa nhận sự tồn tại của con cô.
Hứa Giai Minh nghĩ như vậy, khuôn mặt vẫn luôn mỉm cười.
“Nước mật ong, uống đi.” Hà An không suy nghĩ nhiều mà cầm ly uống một ngụm.
Sau khi Hứa Giai Minh cầm lấy ly nước, lập tức quay người đi vào bếp rửa ly.
Hứa Giai Minh không bỏ quá nhiều thuốc, nhưng bởi vì Hà An uống rượu nên chỉ mới một lúc, mặt cậu ta đã đỏ lên dị thường.
"Em dìu anh đi nghỉ nha."
Hứa Giai Minh liếc nhìn thời gian, nụ cười trên mặt càng đậm hơn.
Cô bước tới, đưa tay đỡ Hà An đứng dậy. Cạch một tiếng, cửa phòng mở ra, trong căn phòng tối không có người, Hứa Giai Minh đỡ Hà An vào phòng, sau đó quay người rời đi. Để tránh sự nghi ngờ của Hà An, Hứa Giai Minh thậm chí còn hẹn gặp nhóm chị em của mình.
Hứa Giai Minh rời đi không bao lâu thì trong người Hà An càng nóng hơn. Cậu ta bực bội kéo quần áo, đúng lúc này, có thứ gì đó lạnh lẽo bị ném lên người cậu ta.
Hà An mở to mắt nhìn thoáng qua, bên trong căn phòng tối tăm đến mức cậu ta không nhìn thấy gì. Nhưng mùi hương phát ra từ người đó lại rất quen thuộc với Hà An, thậm chí mùi hương này còn khiến cơ thể vốn đã khô nóng của Hà An lại càng nóng hơn.
Hà An chưa bao giờ là người biết khắc chế dục vọng của mình, nhất là bây giờ, người đang ở bên cạnh, cậu ta muốn làm cái gì thì làm cái đó.
Xoẹt một tiếng, âm thanh quần áo xé rách vang lên trong căn phòng trống, ngay sau đó là tiếng thở dốc.
Hai thân hình trần trụi quấn lấy nhau, trong đêm tối, một chấm đỏ to bằng hạt gạo bị ánh trăng che khuất trong bóng tối, ánh sáng đỏ sậm nhấp nháy, ghi lại tất cả những trò hề trên giường.
Một bên khác.
Trên taxi, Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ đang thở đều đều, ánh mắt lạnh lẽo.
Thời Kỳ đang "ngất xỉu" cảm nhận được ánh mắt như hóa thành thực chất rơi trên mình. Anh cũng có thể cảm nhận được ánh mắt u uất và tức giận ngay cả khi đang nhắm mắt.
Vì cân nhắc cho cái mông của mình, Thời Kỳ cảm thấy mình không thể kích thích người này quá nhiều.
Xe dừng lại, Phong Nhiên trả tiền xong rồi ôm người ra khỏi taxi. Trong gian phòng không mở đèn, Phong Nhiên dựa vào trí nhớ của mình đi đến phòng ngủ, thô lỗ đặt người lên giường, nhưng Phong Nhiên một giây cũng không chờ, đưa tay lột hết quần áo đang dính đầy mùi của người khác trên người Thời Kỳ.
Thời Kỳ vốn dĩ vẫn mặc người chém gi/ết, nhưng khi tay Phong Nhiên chạm vào quần áo của anh, bàn tay mềm nhũn của Thời Kỳ đột nhiên nắm lấy cổ áo mình.
"Đừng... Không muốn..."
Thời Kỳ cố gắng mở mắt ra. Ánh trăng đêm nay sáng đến lạ thường, xuyên qua cửa sổ không bị che chắn kia mà đáp xuống giường, bao phủ lấy hai người, như thể muốn Phong Nhiên phải nhìn rõ đôi mắt kia.
Đôi mắt của Thời Kỳ ngấn nước, anh nhìn Phong Nhiên với ánh mắt cầu xin.
Nhưng anh không biết ánh mắt như vậy kích thích đàn ông đến mức nào.
Phong Nhiên vẫn còn mang khẩu trang, giọng nói rầu rĩ phát ra từ bên trong chiếc khẩu trang.
“Anh không muốn cái gì?” Phong Nhiên bắt lấy tay Thời Kỳ, nhìn ánh mắt mê ly của Thời Kỳ, đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh, “Không muốn cởi quần áo sao?”
Tiếng cười lạnh truyền đến, xoẹt một tiếng, quần áo của Thời Kỳ bị xé toạc. Lạnh lẽo truyền tới làn da trần trụi của anh, khiến suy nghĩ của Thời Kỳ trong giây lát trở nên rõ ràng.
Nhưng anh còn chưa kịp nhìn kỹ người trước mặt thì trên mặt đã phủ đầy quần áo rách nát.
Đầu tiên là áo, sau đó là quần, cuối cùng là đồ lót. Khi anh hoàn toàn kh/ỏa thân, quần áo trên mặt anh đều đã thấm đẫm nước mắt.
Bàn tay quấn đầy gạc đi dọc theo vòng eo của Thời Kỳ. Mỗi khi bàn tay chạm vào một chỗ thì cơ thể Thời Kỳ lại không khống chế được mà run lên.
“Đừng, không muốn.” Giọng Thời Kỳ có hơi khàn, anh muốn vùng vẫy nhưng tác dụng của thuốc quá mạnh, căn bản không thể động đậy.
Sau khi cơn đau dữ dội truyền đến từ dưới thân Thời Kỳ, Phong Nhiên ôm chặt lấy cơ thể Thời Kỳ. Đến khi hai người đã dựa vào rất gần thì Phong Nhiên mới nghe thấy tiếng người kia nức nở liên tục gọi "Phong Nhiên" dưới bộ quần áo rách nát.
Phong Nhiên dừng lại một lúc, sau đó khẽ thở dài. Đôi tay vốn không chịu ôm Thời Kỳ vòng qua cổ anh. Lấy quần áo rách trên mặt Thời Kỳ xuống, miệng chặn đôi môi mỏng đáng thương đang rên rỉ.
"Đây là lần cuối cùng, nếu có lần sau, Thời Kỳ, em sẽ dùng xích trói anh ở đây, để chỉ có em độc chiếm anh." Giọng nói của Phong Nhiên tựa như tràn đầy mùi máu, nhìn Thời Kỳ đang giương cổ lên mà cắn mạnh vào hầu kết của anh.
"Đây là trừng phạt."
Miệng Thời Kỳ phát ra từng tiếng nghẹn ngào, tác dụng của thuốc khiến thần trí anh bị mê hoặc. Không biết trên người mình là ai, nhưng mùi hương quen thuộc đọng lại trên chóp mũi khiến Thời Kỳ không chút phản kháng.
Thời Kỳ thả lỏng, khiến Phong Nhiên tiến vào cũng bớt khó khăn hơn, trong phòng lại vang lên tiếng va chạm. Lần này tiếng khóc ít hơn, tiếng rên rỉ đứt quãng nhiều hơn.
Nếu như nói lúc bắt đầu Thời Kỳ vẫn có thể khống chế được bản thân, duy trì được thiết lập hình tượng của mình, nhưng vì Phong Nhiên đã quá quen thuộc với cơ thể của anh, nên đến lúc sau, thần trí của Thời Kỳ hoàn toàn dựa vào Phong Nhiên. Anh cảm thấy mình giống như một con thuyền nhỏ trên đại dương, lắc lư theo gợn sóng trên mặt biển.
Thời Kỳ hoàn toàn không nhớ lần yêu và trừng phạt này kết thúc khi nào. Đến khi anh mở mắt ra lần nữa thì trời vẫn còn tối.
"Khụ khụ." Cổ họng của anh thật sự rất đau. Không, không chỉ cổ họng mà cả cơ thể đều cảm thấy như bị nghiền nát rồi dùng keo dính lại. Không chỉ đau mà còn cứng ngắc.
Cũng may người anh cũng coi như sảng khoái hơn, không có cảm giác dinh dính sau khi làm chuyện đó.
Tên nhóc này cũng ác quá đi.
Thời Kỳ điên cuồng rủa Phong Nhiên trong lòng. Thời Kỳ thực sự nghĩ rằng đêm qua mình sắp chết trên giường.
Cạch, tiếng mở cửa vang lên, khuôn mặt Thời Kỳ vừa nãy vẫn còn hơi nhăn nhó vì đau đớn lập tức biến thành mờ mịt.
Nhìn thấy Phong Nhiên đi vào, Thời Kỳ căn bản không dám nhìn thẳng cậu. Hai tay không có sức lực ôm lấy cái ly, chăn tuột khỏi người, lộ ra toàn thân đầy vết tích.
Phong Nhiên nhìn thấy, ánh mắt tối sầm.
"Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái à?" Phong Nhiên nhấc chân đi vào, vẻ mặt lo lắng.
Cảm giác được bên cạnh lún xuống, Thời Kỳ giống như sợ hãi run lên. Phong Nhiên giả bộ không biết gì, ôm lấy Thời Kỳ vào trong lòng.
"Hôm qua", giọng Thời Kỳ khàn khàn, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều sẽ biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Hôm qua Phong Nhiên đã rất sung sướng, còn người nào đó trên giường vẫn liên tục gọi tên cậu. Mặc dù trong lòng vẫn có chút khó chịu nhưng cậu cũng không muốn nhắc tới chuyện này nữa.
"Anh còn nói? Hôm qua anh nói đi mua đồ ăn, nhưng sao lại đến Bóng Đêm? Nếu không phải bạn cùng lớp của em nói cho em biết, có phải định anh mua rượu ở Bóng Đêm không?" Phong Nhiên giả vờ tức giận nhéo chóp mũi Thời Kỳ, sau đó có chút đau lòng ôm người vào lòng, “Em biết anh không vui, nhưng anh đừng dùng loại phương pháp làm tổn hại đến cơ thể. Nếu như không muốn nói với em thì nghe nhạc hoặc vận động một chút cũng được."
Thời Kỳ đang tựa cằm lên vai Phong Nhiên nhíu mày, không ngờ khả năng nói hưu nói vượn của hồ ly nhỏ này lại tiến bộ thêm một bậc.
“Hôm qua em chỉ nhìn thấy anh ở Bóng Đêm thôi sao?” Thời Kỳ không muốn cậu lảng tránh cho qua nhanh như vậy, “Em có nhìn thấy… ai nữa không?”
Ba chữ còn lại nói ra rất nhẹ, nhưng một đôi tay lại vì ba chữ này mà mãnh mẽ siết chặt. Đôi mắt to tròn nhìn Phong Nhiên, giống như đứa trẻ khao khát được khẳng định, muốn Phong Nhiên cho anh hy vọng.
Phong Nhiên nhẹ nhàng hôn lên mắt Thời Kỳ, trong lòng thở dài.
“Ở đó nhiều người như vậy, mắt em chỉ có thể nhìn thấy anh.” Phong Nhiên vuốt tóc Thời Kỳ, trong giọng nói mang theo nũng nịu của chàng trai trẻ mà thì thầm: “Đêm qua là phạt anh, nếu sau này em mà biết được anh trốn em đi uống rượu giải sầu thì em sẽ khiến anh ba ngày không thể rời khỏi giường." Nghe vậy, Thời Kỳ tựa hồ thở phào nhẹ nhõm, có chút mệt mỏi tựa vào vai Phong Nhiên.
"Em cũng chỉ biết bắt nạt anh." Giọng nói của Thời Kỳ mang theo tiếng cười khàn khàn, "À đúng rồi, sao em không đi học?"
“Em tan học rồi.” Phong Nhiên bất đắc dĩ cười, đứng dậy lấy quần áo cho Thời Kỳ, “Đã mua đồ ăn ngon cho anh rồi, anh đứng dậy được không?”
Thời Kỳ hơi đỏ mặt, gật gật đầu.
"Được, vậy em đợi anh ở bên ngoài."
Phong Nhiên thân mật hôn Thời Kỳ, quay người bước ra khỏi phòng.
Sau khi Thời Kỳ mặc quần áo xong, cầm lấy điện thoại di động gửi tin nhắn cho Tiết Kỳ. Chưa đầy một lát, bên kia đã gửi đến hai tấm ảnh.
Bối cảnh của tấm ảnh hẳn là phòng khách sạn, nhưng những người trong ảnh lại có phần ý vị sâu xa.
Một trong những nhân vật chính là Hà An, còn nhân vật chính còn lại là tình nhân của Hà An kiêm em trai của mẹ đứa con tương lai của cậu ta.
Tiết Kỳ là một người thành thật, thậm chí còn cho Thời Kỳ nhìn cận cảnh chỗ liên kết nào đó.
Thời Kỳ: ...
Cảm ơn, tôi không muốn ăn nữa.
Một lúc sau, một đường link được gửi tới. Thời Kỳ bấm vào, phát hiện đó là một đoạn video dài tám tiếng.
Tám tiếng...
Quả nhiên có thể chiếm một vị trí trong tiểu thuyết khi/êu d/âm thì tất cả đàn ông đều bước lên chỉ sau một đêm.
Sau khi dọn dẹp dấu vết trò chuyện, Thời Kỳ bước ra khỏi phòng.
Không đụng tới thì thôi, đụng vào rồi thì mới biết, hóa ra nhân vật chính thụ trong tiểu thuyết khi/êu d/âm quả thật không phải ai cũng có thể làm được. Thời Kỳ thậm chí còn nghĩ bây giờ mình thảm hay là Hứa Nham trên giường của Hà An mới thảm hơn.
“Nào, ăn thử cháo táo đỏ đi.” Phong Nhiên nhìn thấy Thời Kỳ run rẩy đi tới, vô cùng ân cần bế anh lên, đặt lên tấm đệm dày.
Thời Kỳ nhìn táo đỏ, câu kỷ tử và cháo trong bát, rồi nhìn Phong Nhiên.
Cái này... Phong Nhiên có hiểu lầm gì không?
Mặc dù có chút kỳ lạ nhưng Thời Kỳ vẫn ăn hết bát cháo đầy vun.
Ăn xong, Phong Nhiên đang ở trong phòng ngủ đọc sách, Thời Kỳ nằm trên giường, nghiêng người nhìn Phong Nhiên.
Mặt bên của Phong Nhiên thật sự rất nổi bật, làn mi dài của cậu in bóng dưới ánh đèn, trên sống mũi cao là đôi mắt. Trên bàn có một cuốn sách không biết tên gì, nhưng Phong Nhiên đọc rất nghiêm túc.
Thời Kỳ bỗng nhiên có chút không thích quyển sách kia.