
Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)
Chương 46 - Kế hoạch
“Hôm qua thật sự chỉ là ngoài ý muốn, anh không muốn ở nhà suốt ngày.” Thời Kỳ tủi thân nằm trên người Phong Nhiên, “Anh sẽ cẩn thận hơn.”
Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ, gần như không thể kìm nén được sự kỳ lạ trong mắt.
Cậu muốn Thời Kỳ ở bên cạnh cậu, chỉ ở bên cạnh cậu mà thôi.
"Vậy lỡ như gặp lại Tề Nhạc thì sao, gặp lại Hứa Nham thì sao, hay lại gặp phải những người làm khó mình thì sao."
"Anh biết em lo lắng cho anh, nhưng mọi chuyện không bao giờ có thể thuận buồm xuôi gió khi anh ra khỏi nhà. Nửa đầu cuộc đời của anh quá suôn sẻ, cho nên mới biến thành như bây giờ.” Thời Kỳ hôn trấn an Phong Nhiên một chút, "Đừng tức giận, anh biết hôm qua anh đã không bảo vệ tốt cho mình, anh thề về sau sẽ không như vậy nữa.”
Nghe Thời Kỳ nói xong, Phong Nhiên vẫn không trả lời.
"Nếu không thì từ nay về sau mỗi ngày anh sẽ chỉ làm đến mười một giờ. Vừa lúc em đang chuẩn bị cho kỳ thi, tự học ở trường xong thì chúng ta cùng nhau về nhà nhé?"
Nhìn Phong Nhiên vẫn không lên tiếng, Thời Kỳ đưa tay nhéo nhéo vành tai cậu, "Bạn trai, đừng tức giận nữa được không? Anh thật sự sẽ bảo vệ tốt cho bản thân."
Phong Nhiên cụp mắt xuống nhìn Thời Kỳ làm mưa làm gió trên người mình, bàn tay phía sau hơi nâng lên, đặt lên eo Thời Kỳ.
"Đây là nơi thích hợp để treo một sợi xích." Phong Nhiên nghĩ.
“Được.” Tay Phong Nhiên từ thắt lưng Thời Kỳ đặt lên đầu anh, “Tan học em sẽ đón anh.”
"Ừm ừm, anh biết em là tốt nhất." Thời Kỳ cười đắc ý.
Sau khi xoa dịu bạn trai, Thời Kỳ đứng dậy. Phong Nhiên có thể trốn học, nhưng bây giờ Thời Kỳ không thể nghỉ làm.
Nhìn Thời Kỳ thay quần áo đi ra ngoài, Phong Nhiên liền nhấc điện thoại lên rồi bấm.
"Phong Nhiên? Vừa rồi tôi với bà Phong vừa nhắc tới cậu, nói rằng đã lâu rồi mà cậu không đến thăm bà Phong." Giọng nói của Viện trưởng Hứa vang lên từ bên kia điện thoại, cùng với tiếng vang của bà Phong.
“Có chuyện phải làm phiền anh rồi.” Giọng nói của Phong Nhiên rất bình tĩnh. Viện trưởng Hứa tỉnh táo ở bên kia vừa nghe đã biết có vấn đề.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Không phải, giúp tôi tìm một ngôi nhà, xung quanh phải yên tĩnh, tốt nhất là có một cái tầng hầm." Ngón tay cái Phong Nhiên sờ sờ ngón trỏ, tựa hồ đang hồi tưởng lại hơi ấm vừa nãy còn lưu lại trên đầu ngón tay.
Mioha.
"Vậy mà cậu vẫn có thể tới được." Nhìn Thời Kỳ từ cửa đi vào, trên mặt Ngô Đại lộ ra vẻ kinh ngạc.
Anh ta còn tưởng sẽ không gặp được người này trong vài ngày này tới.
"A Kỳ, anh không sao chứ?" Nguyễn Trần nhìn thấy Thời Kỳ, lo lắng trên mặt tiêu tán một chút, chạy thẳng tới, đi vòng qua người này nhìn kỹ một lần.
"Tôi không sao. Hai người ngày hôm qua đều là những người tôi quen." Đối mặt với Nguyễn Trần, Thời Kỳ luôn mang vẻ mặt trà xanh, khiến Ngô Đại đau tim.
"Sao bọn họ lại tệ như vậy chứ!" Mặc dù Nguyễn Trần đã trải qua rất nhiều khó khăn, nhưng khi những chuyện này xảy ra với Thời Kỳ, Nguyễn Trần cảm thấy những kẻ xấu xa đó quả thực là không thể tha thứ được.
"Không ổn rồi, còn có chuyện tệ hơn." Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Nguyễn Trần, Thời Kỳ tự lẩm bẩm.
"Được rồi, lại đây." Ngô Đại đưa tay tách Thời Kỳ ra khỏi Nguyễn Trần, nói một tiếng, ra hiệu cho anh lên lầu cùng với anh ta.
Đi vào văn phòng Ngô Đại, Thời Kỳ rốt cục cũng không giả bộ nữa, xoa eo của mình, tìm một tư thế thoải mái ngồi xuống.
“Tôi nói này, nếu anh thích người ta thì cứ nói thẳng đi, cứ lằng nhà lằng nhằng.” Thời Kỳ nhìn Ngô Đại, dáng vẻ thô bạo như vậy, không ngờ cách làm việc lại trái ngược như thế.
“Cậu tới để nói chuyện này sao?” Ngô Đại lườm anh một cái, không tiếp tục nói chuyện về Nguyễn Trần với anh.
“Đương nhiên không phải.” Thời Kỳ rất quen thuộc lấy ra một chai rượu hoa quả từ trong tủ lạnh nhỏ, “Hà An đến gặp anh à?”
“Ừ, cậu ta nghe nói cậu đang làm việc ở đây, còn tưởng rằng cậu đang ở đây bán thân để trả nợ.” Nói đến đây, Ngô Đại không nhịn được cười: “Cậu ta nói sẽ giúp cậu chuyển hết số tiền mà cậu nợ tôi.”
“Chuyển nợ?” Thời Kỳ lập tức hiểu ra Hà An muốn làm gì, “Vậy anh trả lời cậu ta thế nào?”
Nghe vậy, trên mặt Ngô Đại lộ ra nụ cười vô cùng bỉ ổi.
“Tôi đã nói với cậu ta là tôi phải suy nghĩ đã.”
Thời Kỳ: ….
Trên đời này không có người nào đầu óc bình thường sao?
“Sau đó cậu ta đưa cho tôi cái này.” Ngô Đại đưa điện thoại cho Thời Kỳ, cúi đầu nhìn, đây là một hợp đồng.
"Quán bar này của anh... là của Hà An?"
"Ơ! Cậu nói sai rồi. Tôi thuê nó từ Hà An, đã thanh toán hết tiền thuê 20 năm rồi." Ngô Đại lấy lại điện thoại lại, "Hà An nói, dùng tòa nhà này để chuyển nợ, chậc chậc chậc, đúng là khoản tiền lớn nha. Cậu có biết tòa nhà này trị giá bao nhiêu không?"
“Có nhiều như tôi cho anh không?" Thời Kỳ lạnh lùng nhìn Ngô Đại.
Ngô Đại nhìn thấy có hơi giật mình, “Ta cũng không có nói chuyển nhượng, hơn nữa bề ngoài cậu cũng không nợ tôi bao nhiêu tiền.” Ngô Đại nhỏ giọng giải thích, “Khụ khụ, cái người tên Tề Nhạc kia chắc tối nay cũng sẽ đến nhỉ, đến lúc đó cậu định làm gì?”
"Đương nhiên là... tránh anh ta rồi." Trong đầu Thời Kỳ nhớ lại dáng vẻ của Phong Nhiên đêm qua, nếu không phải mình nhạy bén, nói không chừng hôm nay thật sự không rời khỏi giường được.
Nhưng mà, sao một đứa trẻ ngoan như thế lại có thể biến thành yandere?
Lúc đầu Thời Kỳ còn tưởng rằng Phong Nhiên dùng ánh mắt phức tạp đó nhìn mình là vì thích anh nhưng lại không thể buông bỏ hận thù. Nhưng bây giờ xem ra, đâu phải cậu không buông bỏ được hận thù, rõ ràng muốn bóp ch/ết tất cả mọi thứ xung quanh anh, để anh chỉ có thể dựa vào cậu.
Thời Kỳ cảm thấy tình huống thay đổi cực đoan như này thật sự quá kích thích.
"Hôm qua bạn học Phong mới bị kích thích, nếu hôm nay còn bị kích thích như vậy thì thảm quá rồi. Tôi phải sống một cuộc sống bình yên trong vài ngày đã." Thời Kỳ vừa nói vừa lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tiết Kỳ. Vốn tưởng rằng bây giờ Tiết Kỳ không có thời gian, nhưng tin nhắn vừa gửi đi thì đã nhận được cuộc gọi.
"Vậy mà anh có thể gọi điện thoại."
"Vâng, hôm nay tôi được nghỉ phép."
Tiết Kỳ nói hai chữ "nghỉ phép" vô cùng miễn cưỡng.
"Hà An gần đây có hành động gì không?" Thời Kỳ không hỏi chi tiết, trạng thái tâm lý của Tiết Kỳ vô cùng tốt, có thể khiến anh ta như vậy hẳn không phải là chuyện đơn giản.
"Gần đây cậu ta đang đầu tư. Khoản đầu tư này chắc hẳn là tiền của Phong Nhiên."
Tiền của Phong Nhiên?
“Không chỉ vậy, gần đây có người nhà họ Giản cũng liên lạc với Hà An.” Tiết Kỳ nói thêm.
"Giản Minh?"
“Không phải, là mẹ của đứa con ngoài giá thú mới xuất hiện ở nhà họ Giản. Cô ta muốn hợp tác với Hà An để lật đổ Giản Minh, cái giá phải trả là 3% cổ phần của Tập đoàn Giản thị.”
“3% cổ phần thật sự là một khoản tiền lớn.” Công ty của nhà họ Giản là một công ty gia đình nghiêm túc. Dòng dõi người đứng đầu gia tộc họ Giản đời thứ nhất cực kỳ đông đúc, các thế hệ sau cũng không kém bao nhiêu. Con của vợ chính thức, con ngoài giá thú lại nhiều vô kể. Bởi vậy mà Tập đoàn Giản thị không có cổ đông là người ngoài.
Nếu người phụ nữ này không hứa hẹn gì với Hà An thì đúng là ngốc.
Cho dù con trai của cô ta có hạ bệ được Giản Minh thì những người còn lại trong nhà họ Giản cũng không thể để con trai cô ta trở thành người đứng đầu mới của nhà họ Giản.
Chắc cô ta xem TV quá nhiều rồi.
“Hà An đồng ý.”
Thời Kỳ: …
“Sau đó Hà An kể lại chuyện này cho Giản Minh.”
Thời Kỳ: ...Cậu ta biết rồi.
"Hiện tại nhà họ Giản đang vô cùng ồn ào và lộn xộn, cho nên kế hoạch lợi dụng Giản Minh của cậu cũng xôi hỏng bỏng không rồi, hiện tại cậu ta thật sự khó đảm bảo thân mình." Ngô Đại nghe hai người trò chuyện liền lấy ra một chồng ảnh từ ngăn kéo, những bức ảnh đều là chụp Giản Minh.
“Ai nói tôi muốn lợi dụng Giản Minh.” Thời Kỳ không nói nên lời. Với đẳng cấp của Giản Minh thì cậu ta hoàn toàn không phải là đối thủ của Tề Nhạc và Hà An. Tác dụng duy nhất của Giản Minh chính là thân phận người nổi tiếng của cậu ta.
Là một người nổi tiếng, chắc chắn sẽ có rất nhiều tay săn ảnh chờ đợi để chụp ảnh cậu ta.
Thời Kỳ suy nghĩ hai giây, đột nhiên ngước mắt nhìn Ngô Đại.
"Ngô Đại, xin phép nghỉ một ngày nha."
Nửa đêm, Thời Kỳ nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã tám giờ rưỡi, Phong Nhiên còn lâu mới tan học.
Thời Kỳ xuống xe đi vào con hẻm nhỏ. Vốn con hẻm rất có không khí nghệ thuật nhưng trong bóng tói lại trở nên quỷ dị.
Thời Kỳ đi đến ngôi nhà duy nhất còn sáng đèn, đưa tay gõ cửa.
Mấy giây sau, một giọng nữ hùng hùng hổ hổ vang lên.
Cạch một tiếng, cánh cửa mở ra.
Đối mặt với người mở cửa đi ra, Thời Kỳ nở nụ cười thật tươi.
"Anh Giác."