
Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)
Chương 47 - Điên cuồng
Trang Giác không ngờ Thời Kỳ lại xuất hiện ở đây.
Nhưng anh ta càng không ngờ Thời Kỳ lại đến tìm anh ta để may… mấy bộ đồ tình thú.
"Thời tổng, tôi đã nói là ngay cả khi Khoa học Kỹ thuật Thời Phương phá sản thì tôi cũng không cần làm loại nghề kia mà." Vẻ mặt Trang Giác không thể tin nhìn Thời Kỳ, một giây sau, trên mặt anh ta hiện lên vẻ đê tiện, "Bằng không cậu theo tôi đi."
Thời Kỳ hoàn toàn không để ý tới Trang Giác, "Anh hẳn đã biết kích cỡ của tôi, nên cứ làm theo kiểu mà mấy anh thường chơi đi."
“Bọn tôi chơi cũng lớn lắm, chắc cậu cũng chấp nhận được.” Trang Giác cũng là một người yêu SM, đương nhiên khuynh hướng của anh ta là S, nhưng vì nghề nghiệp của mình nên khi Trang Giác ngứa tay cũng sẽ làm một hai bộ quần áo vừa ý cho bé M.
Tất nhiên không phải là quần áo đứng đắn gì.
Một lần nọ, thành phẩm tình cờ bị Thời Kỳ nhìn thấy. Trang Giác vẫn còn nhớ khuôn mặt đầy kháng cự lúc đó của người này.
Quả nhiên sự áp bức của cuộc sống sẽ kích thích tiềm năng vô hạn của con người.
“Đêm hôm khuya khoắt cậu đến đây chỉ vì việc này thôi sao?” Trang Giác liếc nhìn thân hình của Thời Kỳ, phát hiện anh hình như đã gầy đi một chút, nhưng cũng không phải là vấn đề lớn.
"Chắc anh vẫn còn nhớ kích cỡ của Phong Nhiên nhỉ? May cho tôi một bộ vest mà em ấy có thể mặc được, tốt nhất nhìn qua là thấy rất đắt."
Trang Giác: ... Chơi miễn phí?
Đúng mười một giờ Phong Nhiên có mặt trước cửa Mioha.
“Đi thôi.” Thời Kỳ đứng ở cửa, nhìn thấy Phong Nhiên, trên mặt hiện lên một nụ cười vui vẻ, “Anh đã đợi em rất lâu rồi đấy.”
“Vậy lần sau em sẽ đến sớm hơn.” Phong Nhiên tiến đến gần, nhẹ nhàng cọ cọ đầu Thời Kỳ. Sau khi xác định Thời Kỳ không có mùi của người đàn ông khác, nụ cười trên mặt mới có mấy phần chân thành.
“Bảy ngày nữa là thi Đại học rồi, em chuẩn bị xong chưa?” Thời Kỳ ngồi ở ghế sau xe đạp của Phong Nhiên, hai tay ôm lấy eo cậu. Giờ khắc này, Thời Kỳ ngược lại cảm thấy dáng vẻ hiện tại của hai người họ có chút giống cảm giác của một bộ phim thanh xuân.
Phong Nhiên mua chiếc xe đạp này vào ngày thứ ba sau khi Thời Kỳ chuyển đến nhà Phong Nhiên.
"Không vấn đề gì."
Thời Kỳ nghĩ rằng hẳn là cũng không có vấn đề gì, dù sao vẫn còn thời gian để Hà An đào hố.
“Đợi em thi xong, anh sẽ tặng em một món quà.” Thời Kỳ tựa đầu vào lưng Phong Nhiên. Vòng eo của chàng trai trẻ rất thon thả, hai tay Thời Kỳ hoàn toàn có thể ôm hết.
“Vâng.” Ánh mắt Phong Nhiên nhìn về phía trước, không biết đang suy nghĩ gì, một lúc lâu mới đáp lại.
Thời gian mười ngày đối với người bận rộn mà nói dường như trôi qua chỉ trong một hơi thở, chớp mắt đã qua.
Thời Kỳ nhìn chàng trai trẻ đang đứng trước mặt mình, chàng trai ấy đang cầm văn phòng phẩm trên tay đi về phía trường thi, còn quay lại nhìn anh một chút.
Đôi mắt của chàng trai trẻ rất sáng, vẫy tay cười với Thời Kỳ.
Thời Kỳ mỉm cười đáp lại.
Cuối cùng ngày này cũng đã đến.
Thời Kỳ nhìn tin nhắn gửi đến điện thoại của anh, đợi đến khi kỳ thi Đại học của Phong Nhiên kết thúc, thì hai người họ sẽ không còn kiêng dè gì nữa.
"Sếp Thời, người và vật đều đã chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó cậu trực tiếp đi là được."
"Cảm ơn sếp Ngô."
Thời Kỳ cúp điện thoại, tìm một chỗ râm mát ngồi yên. Một buổi chiều nói nhanh cũng không nhanh, chậm cũng không chậm, đến lúc Phong Nhiên ra khỏi phòng thi thì Thời Kỳ đang dựa vào một cái cây lớn và nói chuyện với một người trẻ tuổi.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Phong Nhiên có chút không tốt.
“Ở đây!” Thời Kỳ nghiêng đầu nhìn thấy Phong Nhiên đi ra khỏi trường thi, liền đưa tay ra chào.
Phong Nhiên bước tới, đứng giữa Thời Kỳ và người trẻ tuổi kia.
"Chúng ta đi thôi."
Phong Nhiên kéo tay Thời Kỳ muốn đi.
"Chờ đã, đây là danh thiếp của tôi, nếu anh nghĩ kỹ rồi thì gọi cho tôi, tôi sẽ đợi anh." Người trẻ tuổi không biết mặt mình có phải vì đã đứng phơi nắng quá lâu mà đỏ lên hay không.
Nhìn tấm danh thiếp được người trẻ tuổi đưa qua, Thời Kỳ lại nhìn Phong Nhiên một chút. Một lúc sau, giống như muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này, liền nhanh chóng nhận lấy tấm danh thiếp của người trẻ tuổi kia.
"Chúng ta đi thôi." Thời Kỳ kéo Phong Nhiên nhanh chóng rời đi.
“Người vừa rồi là ai?” Phong Nhiên có chút không được tự nhiên nhìn Thời Kỳ, tay còn lại nắm thật chặt ở bên người, giống như đã dùng hết sức lực để khống chế bản thân không giật lấy tấm danh thiếp kia rồi xé nát nó.
“Không có gì, không phải người quan trọng gì.” Thời Kỳ tựa hồ không nhận ra sự khác thường của Phong Nhiên, vẫn cúi đầu như cũ, một lúc sau mới ngẩng đầu lên cười một cái, “Về nhà đi, anh đã chuẩn bị một món quà cho em.”
Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ, đôi mắt nhẹ nhàng nhắm lại, hơi thở trở nên nặng nề hơn một chút.
"Vâng."
"Teng teng teng tèng! Đây là quà chuẩn bị cho em." Vừa vào phòng ngủ, Thời Kỳ lấy một cái túi trong tủ áo quần ra, trên túi không có biểu tượng gì nhưng từ một góc vải lộ ra, Phong Nhiên biết bộ quần áo bên trong chắc chắn không hề rẻ.
"Anh đã dùng tiền lương của mình để mua cái này cho em, mặc thử xem có vừa không." Thời Kỳ đưa bộ quần áo cho Phong Nhiên, ánh mắt ra hiệu cho cậu nhanh chóng mặc thử.
“Sao lại nghĩ đến việc mua quần áo cho em?” Phong Nhiên cầm quần áo nhìn Thời Kỳ, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
"Đương nhiên là vì anh có niềm tin vào em. Dựa theo truyền thống của Khải Thịnh, sau khi kỳ thi tuyển sinh Đại học hàng năm kết thúc, mười học sinh điểm cao nhất sẽ phát biểu trong bữa tiệc tri ân giáo viên. Sao anh có thể để bạn trai mình không có một bộ đồ phù hợp được?" Thời Kỳ vô lo lô nghĩ cười, thấy Phong Nhiên bất động, liền đưa tay cởi áo khoác ngoài của Phong Nhiên ra.
Quần áo rất vừa vặn, như thể chúng được đặt may riêng cho Phong Nhiên.
Phong Nhiên biết bộ áo quần này rất đắt tiền.
Cậu nhìn đôi mắt cười cong cong của Thời Kỳ, trong lòng có ngàn vạn điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nói một câu, "Đẹp không?"
"Đương nhiên là đẹp." Thời Kỳ nhìn Phong Nhiên, trước khi ánh mắt họ chạm nhau, Thời Kỳ bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Phong Nhiên, "Phong Nhiên, em xứng đáng nhận được điều tốt nhất."
Thời Kỳ nói rất nhỏ, tựa hồ không phải nói với Phong Nhiên mà là nói với chính mình.
Nhưng Phong Nhiên vẫn nghe thấy.
Giờ khắc này, không biết vì cái gì, trong lòng Phong Nhiên đột nhiên trở nên rất bực bội.
"Chờ một chút, anh nấu cháo đậu xanh cho em, ngồi trong phòng thi cả ngày chắc hẳn nóng nực lắm." Thời Kỳ cụp mắt đi về phía cửa, Phong Nhiên nhìn bóng lưng anh. Nhìn thấy tay của anh hơi giơ lên, khóe mắt cậu lóe lên.
Ting.
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên, Phong Nhiên theo bản năng lấy điện thoại di động của mình ra. Điện thoại di động của cậu đã tắt khi vào phòng thi, trên đường về cũng chưa kịp khởi động máy lại, âm báo tin nhắn này không phải của cậu.
Một chiếc điện thoại di động khác đang nằm trên giường.
Là của Thời Kỳ.
Phong Nhiên cầm điện thoại di động lên, đúng lúc Thời Kỳ từ cửa bước vào.
Trong nháy mắt đó, Phong Nhiên nhìn thấy vẻ bối rối chưa từng thấy qua trên khuôn mặt Thời Kỳ.
"Phong Nhiên!" Giọng Thời Kỳ hơi lớn, lời đã nói ra, Thời Kỳ tựa hồ ý thức được mình phản ứng hơi quá, "Mau lên, nóng quá."
Phong Nhiên cầm lấy chiếc bát ấm áp trong tay Thời Kỳ, nhìn vẻ mặt bối rối của Thời Kỳ, nhẹ nhàng mỉm cười.
"Hình như có người gửi tin nhắn cho anh."
Phong Nhiên đưa điện thoại tới.
Tay Thời Kỳ lúc nhận điện thoại hơi run run.
"Không có việc gì quan trọng cả, hôm nay quan trọng nhất là ở bên em." Thời Kỳ cất điện thoại vào túi, nhẹ nhàng xoa đầu Phong Nhiên, "Em ăn cơm trước đi, anh đi bar xin sếp nghỉ phép, sau đó về rồi cùng nhau nấu bữa tối.”
Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ, nhẹ nhàng cười nói: "Vâng."
Cửa đóng lại, Thời Kỳ đứng ở hành lang không khỏi rùng mình một cái.
“Từ khi nào mà khí chất của đứa trẻ này trở nên mạnh mẽ như vậy?” Thời Kỳ nhìn cánh cửa đóng kín rồi cười khẽ, lấy điện thoại trong túi ra, xem tin nhắn được gửi tới.
【 Hài lòng không? 】
Người gửi tin nhắn không có trong danh bạ, nhưng Thời Kỳ biết Phong Nhiên đang theo dõi điện thoại di động của mình nên chắc chắn biết chủ nhân của số điện thoại này là ai.
Vừa nghĩ đến những ngày tiếp theo sẽ kích thích như thế nào, Thời Kỳ cảm thấy một số người luôn khiến anh chán ghét giờ đã không còn chán ghét như vậy nữa.
【 Tôi sẽ làm những gì tôi đã hứa với anh. 】Thời Kỳ xóa khung trò chuyện sau khi gửi tin nhắn xong.
Tuy nhiên, với kỹ thuật của Phong Nhiên, việc khôi phục tin nhắn trò chuyện không phải việc gì khó.
Phong Nhiên ngồi ở bàn làm việc, đằng sau chiếc máy tính cũ kỹ là một chiếc máy tính mini.
Bật máy tính lên, hai tay đặt tay lên bàn phím. Không bao lâu sau, những tin nhắn tưởng chừng đã biến mất lần lượt được khôi phục.
【 Em cân nhắc thế nào về cơ hội thứ ba? 】
【 Có phải nếu tôi đồng ý với anh thì anh có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra không? 】
【 Tôi chỉ muốn em. Chỉ cần em đồng ý, đương nhiên tôi sẽ không làm gì cả. 】
【 Có thể, nhưng tôi muốn đợi khi kỳ thi tuyển sinh Đại học của Phong Nhiên kết thúc. 】
【 Được. 】
【 Hài lòng không? 】
【 Tôi sẽ làm những gì tôi đã hứa với anh. 】
【 Tối nay có được không? 】
【 Ngày mai, Mioha 】
Răng rắc.
Con chuột trong tay Phong Nhiên bị bóp mạnh, xuất hiện vết nứt.
Thời Kỳ, anh lại muốn rời xa em!
Giờ khắc này, trong lòng Phong Nhiên như bị dung nham tưới vào, nội tạng đều nóng rát và đau đớn.
Phong Nhiên chưa bao giờ tức giận như bây giờ.
Thậm chí... cậu còn nghĩ đến việc gi/ết Thời Kỳ. Bằng cách đó anh sẽ ở bên cậu mãi mãi.
Dù anh sẽ không còn mỉm cười với mình, sẽ không còn nói chuyện với mình hay trở nên lạnh lùng, thì ít nhất anh vẫn ở bên cạnh mình.
Sẽ chỉ thuộc về mình.
Sự điên cuồng trong mắt Phong Nhiên giống như một con thú đang cố gắng thoát khỏi lồng, cậu không thể kiểm soát được nội tâm u ám của mình, hay nói cách khác, cậu muốn mặc kệ nội tâm u ám của mình.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên làm gián đoạn kế hoạch của Phong Nhiên.
Phong Nhiên đã hơi tỉnh táo, nhìn kế hoạch để Thời Kỳ mất tích mà mình đã viết ra, trong mắt lóe lên một tia sáng rõ.
Nhấn nút trả lời, người gọi là Viện trưởng Hứa.
"Ngôi nhà cậu muốn đã được dọn dẹp xong, cậu có thể chuyển đến đó vào ngày mai."
"Được."