[Novel] DỤ BẮT CHÓ DỮ - CHƯƠNG 66

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 66 – Ân oán trước đây

"Gì... gì cơ?"

Tần Thi không hiểu ý của Phong Nhiên.

Phong Nhiên ngước mắt nhìn Viện trưởng Hứa đang đứng ở cửa, sự lạnh lùng trong mắt cậu cuối cùng cũng chuyển thành chán ghét.

"Tần Thi, tôi không thích cậu, cho dù cậu có làm gì đi nữa thì điều này cũng sẽ không thay đổi." Phong Nhiên nhìn về phía Tần Thi, cậu vốn không muốn dùng loại giọng điệu vô tình này để nói chuyện với Tần Thi, nhưng chuyện đã như vậy, trong lòng cậu thì Thời Kỳ quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.

"Tớ... tớ biết." Giọng Tần Thi có hơi run rẩy, "Tớ gọt táo cho cậu ăn nha!"

Cô ta nóng lòng muốn đổi chủ đề, nhưng Phong Nhiên lại không cho cô ta cơ hội này.

Điện thoại của Tần Thi rung lên, cô ta hoảng hốt cầm lên xem thì nhìn thấy tin nhắn Phong Nhiên gửi cho cô ta. Nội dung tin nhắn là một tấm ảnh, người trong ảnh là cô ta và Tề Nhạc.

"Phong Nhiên... Tớ..."

"Tôi biết cậu là người mà Tề Nhạc để lại để giám sát tôi." Phong Nhiên ngắt lời Tần Thi, "Tôi không quan tâm trước đó đã xảy ra chuyện gì, coi như... trả lại nhân tình cho cậu. Về sau, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."

"Phong Nhiên! Tớ…" Tần Thi còn chưa nói xong, Phong Nhiên đã ấn nút ở đầu giường, một lát sau có một y tá nhỏ vội vàng đến.

"Sao vậy, sao vậy?" Y tá nhỏ lo lắng nhìn Phong Nhiên.

Vẻ mặt Phong Nhiên đầy lãnh đạm: "Xin lỗi, tôi muốn nghỉ ngơi. Mời cô gái này ra ngoài đi."

Y tá nhỏ nhìn Phong Nhiên rồi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn được trang điểm tinh xảo của Tần Thi đầy nước mắt.

Các y tá cũng biết cô bé này, trước đó vẫn luôn ở bên cạnh giường. Trước đây khi các y tá thường trò chuyện, họ đều đoán rằng đây là bạn gái của anh chàng đẹp trai nằm trên giường kia. Bây giờ có vẻ như... hai người muốn chia tay.

Trong lúc nhất thời, y tá nhỏ không biết phải làm sao mới ổn.

Phong Nhiên nhìn y tá vẫn không nhúc nhích, cười lạnh một tiếng, “Sao vậy? Muốn tôi gọi cảnh sát à?” Những lời này thật nghiêm trọng, từ khi vào bệnh viện đến nay Phong Nhiên vẫn luôn có vẻ mặt lạnh lùng như vậy, so với cậu, y tá nhỏ chỉ có thể hướng ánh mắt về phía Tần Thi ở bên cạnh.

Nhưng Tần Thi vẫn bất động như cũ, đôi mắt đẫm lệ, ào ào rơi xuống.

“Còn nữa,” Phong Nhiên quay đầu nhìn về phía y tá nhỏ, “Tôi thường nghe các y tá bàn luận về tôi, tôi muốn giải thích một chút, tôi có bạn trai rồi, tôi và cô gái trước mặt này không có quan hệ gì.”

Phong Nhiên nhìn Tần Thi, cười lạnh một cách ác liệt.

Tần Thi không ngờ cậu lại nói ra những lời như vậy trước mặt mọi người. Đây không chỉ là nói cho người khác biết giữa bọn họ không có quan hệ gì, còn là đang tát vào mặt cô ta, rõ ràng nói cô đang dây dưa.

"Phong Nhiên!"

Tần Thi đã luôn ở bên cạnh Phong Nhiên suốt những năm qua, cô ta không hiểu tại sao lúc đầu mọi người trong trường lại cô lập Phong Nhiên, chỉ có cô ta là người duy nhất sẵn sàng nói chuyện và kết bạn với cậu. Tần Thi nghĩ rằng trong lòng Phong Nhiên, cô ta vẫn luôn khác biệt.

Nhưng tại sao mối quan hệ của họ lại trở thành như bây giờ?

Tất cả là vì Thời Kỳ!

Thời Kỳ!

Tần Thi nhìn Phong Nhiên, biến tất cả tình yêu không trọn vẹn của cô ta dành cho người này thành oán giận, oán giận đối với Thời Kỳ.

"Cô gái này, chi bằng rời đi trước đi." Y tá do dự một chút.

Tần Thi chỉ oán hận liếc nhìn Phong Nhiên một cái, sau đó không dây dưa với cậu nữa, quay người rời đi.

Cánh cửa cọt kẹt mở ra, Viện trưởng Hứa tiến về phía trước hai bước, lần nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt khó đoán nhìn bóng dáng Tần Thi đang rời đi.

"Sao lại nói nặng lời như vậy?" Viện trưởng Hứa nhìn Phong Nhiên vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng, bất đắc dĩ mỉm cười.

“Tôi không có thời gian.” Phong Nhiên nhìn xuống điện thoại của mình, “Tôi không thể nào để Thời Kỳ rời đi với Tề Nhạc được.”

Tề Nhạc, hai chữ, chỉ cần nhắc đến hai chữ này cũng đủ để Phong Nhiên nghiến răng nghiến lợi!

Phong Nhiên nhất định sẽ không bao giờ bỏ qua cho tên khốn này!

“Hà An đã chết.” Viện trưởng Hứa ngồi trên ghế, nhìn hoa quả đặt ở đầu giường. Tự lột cho mình một quả, vốn quả có vị chua ngọt, thế nhưng bỏ vào trong miệng thì cay đắng không thể tả được.

Nghe đến cái tên này, Phong Nhiên quay lại nhìn Viện trưởng Hứa. Quả nhiên, khuôn mặt của Viện trưởng Hứa đầy tê dại.

Mỗi khi nhắc đến Hà An, Viện trưởng Hứa sẽ trông như thế này.

“Anh đã báo thù được thù lớn.” Phong Nhiên nhẹ giọng nói, cậu vẫn còn nhớ rõ, khi dựa vào ký ức kiếp trước tìm được người này, anh ta tựa hồ là một cái xác không hồn, không có chút sự sống. Bản thân quen biết anh ta lâu như vậy, cậu sớm đã coi anh ta như một người bạn. Bây giờ Hà An đã chết, Phong Nhiên cũng cảm thấy vui vẻ giùm người bạn này.

Viện trưởng Hứa nghe những lời của Phong Nhiên, trái tim tưởng như đã ch/ết từ lâu của anh ta cuối cùng cũng bắt đầu đập.

Anh ta lấy lại tinh thần, trên khuôn mặt đã sớm đầy nước mắt.

Hà An và nhà họ Hứa cuối cùng đã sụp đổ.

Ngọn núi đè lên anh ta cuối cùng cũng sụp đổ.

"Hứa Nguyện, sau này anh không cần phải trốn đông núp tây nữa." Phong Nhiên thở dài, lấy khăn giấy ở bên cạnh ra đưa cho Viện trưởng Hứa.

Hứa Nguyện nhận lấy, khẽ cười một tiếng, cũng không biết cười vì điều gì.

Lúc anh ta còn nhỏ, mẹ anh ta luôn lấy nước mắt rửa mặt. Khi nhìn thấy anh ta, bà chưa bao giờ dịu dàng như một người mẹ đối với con mình mà chỉ có sự thờ ơ.

Nhưng Hứa Nguyện không oán trách bà, bởi vì anh ta biết mẹ anh ta không phải tự nguyện sinh anh ta ra.

Gia đình mẹ anh ta rất nghèo, vì sinh tồn nên cha của bà đã bán bà cho nhà họ Hứa. Ông chủ nhà họ Hứa lúc đó thấy sắc nổi ý, mặc kệ bà có đồng ý hay không mà cư/ỡng hi/ếp bà. Chuyện này bị cha của bà phát hiện ra, ông ta không những không làm chỗ dựa cho bà mà còn lợi dụng chuyện này để làm ăn với ông chủ nhà họ Hứa.

Ông chủ nhà họ Hứa có người vợ hung dữ, không dám lên tiếng, lại ch/ết cũng không đổi tính nên đã đồng ý. Sau đó thay đổi hẳn, hai người đó đối xử với bà như hàng hóa, bà muốn ch/ết cũng không xong, không lâu sau thì có thai.

Bà muốn phá thai nhưng chuyện này lại bị cha của bà phát hiện, người mẹ và đứa con trong bụng lại trở thành chuyện làm ăn của ông ta.

Anh ta chính là được sinh ra trong một gia đình không chào đón mình.

Ngay từ đầu, anh ta đã không được chờ mong.

Về sau bà Hứa phát hiện ra sự tồn tại của anh ta nên tức giận đến nhà, đập phá nhà, thậm chí còn đánh đập, mắng mỏ mẹ anh ta. Hứa Nguyện muốn bảo vệ mẹ mình nhưng lúc đó anh ta còn quá nhỏ nên bị bà Hứa bắt đi.

Thực ra anh ta có lén nhìn lại mẹ mình, nhưng mẹ anh ta từ đầu đến cuối chưa bao giờ nhìn anh ta.

Hai chữ Địa ngục cũng không đủ để miêu tả hết những ngày tháng ở nhà họ Hứa.

Anh ta tưởng rằng đó là khoảng thời gian tối tăm nhất trong cuộc đời mình, nhưng không ngờ rằng sau khi Hứa Giai Minh tự nguyện đi theo Hà An dù không có danh phận gì, bọn họ vậy mà lại tính kế anh ta.

Cũng chỉ vì lời khen thuận miệng của Hà An, bọn họ đã chuốc say anh ta rồi đưa anhh ta lên giường của Hà An.

Đêm hôm đó, Hứa Nguyện nhớ rõ ngoài cửa sổ mưa to cùng với tiếng khóc của mình đã không còn phát ra được âm thanh nào nữa.

Anh ta tưởng mình sẽ ch/ết trong đêm đó.

Nhưng anh ta không những không chết, còn thu hút được sự chú ý của Hà An. Hà An muốn giữ anh ta ở bên cạnh.

Hứa Nguyện biết nếu nhà họ Hứa biết chuyện này, nhất định sẽ ép anh ta ở lại bên cạnh Hà An. Hứa Nguyện không bằng lòng nên đã bỏ chạy. Anh ta chạy về nhà vì muốn gặp mẹ mình, nhưng thứ anh ta nhìn thấy là một khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Quen thuộc là vì người này chính là mẹ của anh ta.

Xa lạ là vì trên khuôn mặt người này có nụ cười và sự dịu dàng mà anh ta chưa từng nhìn thấy trước đây.

Nụ cười và sự dịu dàng đó là dành cho một cậu bé nhỏ tuổi hơn anh ta. Cậu bé mặc đồng phục học sinh, ôm cánh tay mẹ một cách trìu mến, hai người cười cười nói nói, vô cùng vui vẻ.

Hoá ra không phải mẹ không thích trẻ con, chỉ là mẹ không thích mình mà thôi.

Hứa Nguyện không tiến lên nữa, hay nói đúng hơn là không dám tiến lên nữa. Anh ta lo lắng vì sự tồn tại của mình mà nụ cười trên môi mẹ sẽ biến thành phiền chán và sợ hãi.

Anh ta rời đi.

Nếu sự xuất hiện của anh ta không được mong đợi, vậy thì tại sao lại phải xuất hiện trên thế giới này?

Ch/ết, có lẽ là một sự giải thoát.

Vốn dĩ anh ta muốn ch/ết, nhưng Phong Nhiên lại cứu anh ta.

Phong Nhiên đã đúng, cả Hà An và nhà họ Hứa đều đã sụp đổ, và anh ta đã có được một cuộc sống mới.

“Đừng nói chuyện này nữa, cậu định làm gì với chuyện của Thời Kỳ?” Hứa Nguyện có chút xấu hổ, lau nước mắt trên mặt, “Hôm nay Thời Kỳ và người bạn nào đó của cậu ấy đến dự đám tang của Uông Trừng, còn gặp Giản Minh ở đó, nhưng tôi không biết họ đã nói với nhau những gì.”

Giản Minh!

Nghe thấy cái tên này, Phong Nhiên không nhịn được mím môi một cái.

Giản Minh không phải là người có đầu óc, những người khác có thể không nói cho anh ta biết tình hình thật sự về bệnh tình của Thời Kỳ, nhưng Giản Minh chắc chắn sẽ làm điều đó. Anh ta là người mặc kệ người khác thế nào, chỉ cần đạt được mục đích của mình thì sẽ không từ thủ đoạn.

"Thời Kỳ thế nào rồi?"

So với những thứ khác, Thời Kỳ mới là người mà Phong Nhiên quan tâm nhất.

"Cậu ấy…"

Hứa Nguyện còn chưa kịp nói xong thì có tiếng gõ cửa ngoài phòng bệnh.

Hai người cùng nhau nhìn về phía cửa, sau đó nhìn thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo.

"Tôi... tới không đúng lúc à?" Thời Kỳ bưng một cái đĩa nhỏ, nhìn ánh mắt hai người ở bên trong cánh cửa, trong lúc nhất thời không dám bước tới.

"Không phải!" Khuôn mặt lạnh như băng vốn có của Phong Nhiên nháy mắt lộ ra nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời tháng ba, tốc độ lật mặt này khiến Hứa Nguyện phải kinh hãi.

Hứa Nguyện có hơi buồn cười đứng dậy, nhường chỗ cho Thời Kỳ.

“Không cần, không cần.” Thời Kỳ mỉm cười xua tay, “Tôi đến đưa bánh quy.” Thời Kỳ đặt đĩa lên tủ cạnh giường, “Tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, lúc đầu muốn xuất viện nhưng bạn trai tôi nói không yên lòng, nhất quyết bảo tôi ở lại bệnh viện theo dõi thêm, nên tôi nhờ người gửi cho tôi một số dụng cụ để làm chút bánh quy cho mọi người ăn.”

Phong Nhiên giả vờ không nghe thấy hai chữ bạn trai.

Nghe Thời Kỳ tự tay làm những chiếc bánh quy này, yết hầu Phong Nhiên nghẹn lại.

Nghĩ đến người nấu mì mà còn có thể nấu cả vỏ trứng luôn thì bánh quy này có thể ăn sao!

Lý trí Phong Nhiên thì nghĩ như vậy, nhưng tay cậu đã lấy một chiếc bánh quy nhỏ trong đĩa và đưa vào trong miệng.

"Ngon ghê."

Phong Nhiên cắn một miếng bánh quy rồi dừng một chút, bánh quy không những không có mùi vị hắc ám như mấy món mà cậu tưởng tượng kia, mà có mùi sữa.

Âm thanh ăn ngon lành này thật sự thể hiện cảm xúc trong lòng mà.

"Hehe, là tôi và bạn trai cùng nhau làm." Thời Kỳ cười hì hì.

Phong Nhiên...

Phong Nhiên hận không thể phun ra.

"Hửm? Sao hôm nay không thấy bạn gái nhỏ của cậu?" Thời Kỳ nhìn Phong Nhiên, đôi mắt mở to, nhìn vô cùng ngây thơ vô tội, nhưng trái tim nhỏ bé kia đã sớm nổi lên ghen tị.

Anh để ý, rất để ý.

"Cô ấy không phải bạn gái của em, bọn em chỉ là bạn bè." Phong Nhiên bối rối giải thích. Mặc dù bây giờ Thời Kỳ không nhớ chuyện gì đã xảy ra giữa họ, nhưng cậu vẫn không muốn Thời Kỳ hiểu lầm.

"À à." Thời Kỳ hài lòng.

Nhưng anh đến không phải vì ghen quá nên cũng muốn khiến Phong Nhiên ghen một chút, quan trọng nhất là anh muốn thấy Phong Nhiên không làm điều gì ngu ngốc.

"Dạo này cậu có thời gian không?" Thời Kỳ có vẻ hơi xấu hổ, nhẹ giọng nói, "Tôi nghe bạn bè nói cậu đầu tư cổ phiếu rất giỏi, tôi cũng muốn học. Cậu có thời gian dạy tôi chút không?"

Nhìn vào đôi mắt lấp lánh của Thời Kỳ, Phong Nhiên cân nhắc chưa đầy 0,1 giây, bỏ qua Hứa Nguyện đang ở bên cạnh.

Hứa Nguyện thấy vậy, vô cùng có mắt nhìn mà rời đi.

Anh ta cũng không muốn làm bóng đèn.

"Tôi không có nền tảng gì cả, nếu hỏi mấy câu ngu ngốc quá thì cậu cũng đừng cười tôi." Thời Kỳ bước đến chỗ Phong Nhiên, Phong Nhiên đã lấy máy tính ở bên cạnh qua.

“Sẽ không!” Phong Nhiên mỉm cười, “Em nghĩ anh là một học sinh thông minh.”

Nói xong, Phong Nhiên khéo léo nhích sang một bên, vỗ nhẹ vào chỗ ngồi bên cạnh, ra hiệu cho Thời Kỳ ngồi qua.

Thời Kỳ nhìn vị trí mà Phong Nhiên chỉ...

Chậc! Rất là mập mờ nha!

Thời Kỳ cười thầm trong lòng, sau đó dường như không để ý, theo chỉ dẫn của Phong Nhiên mà ngồi xuống bên cạnh cậu.

Ở trong bệnh viện, Thời Kỳ giả vờ ốm, nhưng Phong Nhiên là thật sự bị bệnh. Thời Kỳ đến gần hơn, chóp mũi tràn ngập mùi thuốc, đắng nghét khiến lòng Thời Kỳ cảm thấy rất khó chịu.

“Còn chưa hỏi cậu bị thương thế nào.” Thời Kỳ ngồi bên cạnh Phong Nhiên, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể tựa đầu vào người Phong Nhiên.

Giống như họ đã từng làm trước đây.

"Không cẩn thận bị thương, không có gì nghiêm trọng." Giọng của Phong Nhiên dừng lại một chút, nhìn Thời Kỳ, một lúc lâu mới trả lời, "Được rồi, chúng ta cùng nhau xem đi."

“Ừ.” Thời Kỳ cười khẽ gật đầu, cố gắng rời mắt khỏi người Phong Nhiên.

Bên này hai người anh anh em em, còn bên kia lại là bóng kiếm ánh đao.

Tề Nhạc nhìn điện thoại, phía trên hiện lên một tin nhắn.

"Gặp ở chỗ cũ."

Người gửi tin nhắn là Giản Minh.

Chín giờ rưỡi, Tề Nhạc bước vào Bóng Đêm. Đã lâu anh ta không đến Bóng Đêm, bây giờ lại đến, Bóng Đêm vẫn vô cùng náo nhiệt như cũ.

Anh ta xuyên qua đám đông, đi đến chỗ họ thường ngồi. Ở góc hẻo lánh đó đã có một người đang ngồi, là Giản Minh.

Giản Minh nhìn thấy anh ta, trước tiên cười lạnh một tiếng, sau đó lấy chai rượu trên bàn gần đó đưa cho Tề Nhạc.

Tề Nhạc đưa tay nhận lấy nhưng không uống, chỉ lạnh lùng nhìn Giản Minh, ngồi xuống một chỗ khác.

“Không ngờ tôi tính kế lâu như vậy, cuối cùng người được lợi lại là anh.” Giản Minh chưa bao giờ là người nói chuyện vòng vo, lúc trước Thời Kỳ thích Phong Nhiên, cậu ta cảm thấy Phong Nhiên không xứng. Một người không có gì cả, dựa vào cái gì mà có thể có được trái tim của Thời Kỳ? Nhưng hôm nay, người đứng bên cạnh Thời Kỳ là Tề Nhạc, Giản Minh lại càng cảm thấy không cam lòng.

Thời Kỳ và Phong Nhiên, coi như họ thật sự thích nhau. Nhưng Tề Nhạc thì đầy âm mưu quỷ kế, dựa vào cái gì có thể đứng bên cạnh Thời Kỳ?