[Novel] DỤ BẮT CHÓ DỮ - CHƯƠNG 69

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 69 – Thẳng thắn

"Chủ quán, tính tiền." Phong Nhiên đứng dậy và đi về phía chủ quầy hàng, vừa mới chuẩn bị quét mã thì một bàn tay to lớn đã chặn mã QR trước mặt cậu.

“Không cần đưa đâu. Lúc trước anh chàng kia đưa cho tôi mấy trăm, nói là... nếu cậu đến ăn thì đừng đòi tiền cậu. Kết quả cậu ấy không đến mà cậu cũng không đến luôn.” Lúc đó chủ quán còn tưởng hai chàng trai này cãi nhau, nhưng bây giờ xem ra hình như không phải vậy.

Tay đang cầm điện thoại của Phong Nhiên khựng lại, cứng nhắc ngẩng đầu nhìn chủ quán, “Chuyện xảy ra khi nào vậy?”

"Mới mấy tháng trước, lúc các cậu chuẩn bị thi Đại học." Chủ quán nhớ rõ lúc đó học sinh cuối cấp ở Khải Thịnh đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh Đại học, không ít người thức trắng đêm ôn bài, rồi sau đó đến chỗ anh ta ăn khuya ngày càng nhiều.

Kỳ thi tuyển sinh Đại học, chẳng phải đó là lúc...

Phong Nhiên quay lại nhìn về phía Thời Kỳ.

Thật sự là lúc Thời Kỳ phá sản.

Phong Nhiên không dám nghĩ tiếp nữa, cậu chỉ cảm thấy mình không xứng ăn phần phở xào này.

Không biết đang trong tâm trạng gì, Phong Nhiên nhất quyết đòi đưa tiền cho chủ quán.

Ngồi trước bàn ăn miếng phở xào cuối cùng, Thời Kỳ cũng không biết Phong Nhiên và chủ quán đang lôi kéo gì, anh cúi đầu nhìn điện thoại.

【 Người chưa chết, đang ở phòng ICU, chân đã bị cắt cụt. 】

Người gửi tin nhắn chính là Ngô Đại.

Thời Kỳ: ? ? ?

【 Anh không về nhà à? 】

【 Nguyễn Trần điên cuồng tìm cậu ở bệnh viện, may mà mới đi nửa đường nên về lại bệnh viện! 】

Chỉ ngắn ngủi mấy chữ, Thời Kỳ tựa hồ đã nhận ra sự tức giận của Ngô Đại, anh ngượng ngùng đặt điện thoại xuống.

Tề Nhạc vẫn chưa chết, như thế càng khiến Thời Kỳ mừng hơn.

Đổi sang tài khoản phụ, Thời Kỳ gửi một tấm ảnh không rõ lắm vào hộp thư của ai đó.

Tề Nhạc là người duy nhất có thể tiếp quản nhà họ Tề, bây giờ anh ta biến thành như vậy, không biết ông lão nhà họ Tề đau lòng đến mức nào.

Ài! Ai bảo Thời Kỳ anh đây tốt bụng như vậy chứ.

Trong tay anh có bằng chứng cho thấy cậu ta là thủ phạm. Nể mặt anh là bạn của Tề Nhạc, tất nhiên anh phải giúp đỡ ông lão nhà họ Tề thật đàng hoàng.

"Sao cười vui vẻ thế?"

Phong Nhiên từ phía sau đi tới thì nhìn thấy Thời Kỳ che miệng cười thầm.

“Ăn được đồ ngon nên đương nhiên là phải cười rồi.” Thời Kỳ giống như mèo con trộm cá, đứng dậy duỗi lưng một cái, nghiêng đầu nhìn Phong Nhiên, giống như đang nói chúng ta về nhé?

“Về thôi.” Giọng Phong Nhiên có hơi trầm, tin tức cậu biết được từ miệng chủ quán giống như một khoảng trống trong lớp sương mù dày đặc, cho cậu biết mấy ngày này Thời Kỳ đã làm cho cậu nhiều bao nhiêu.

Hóa ra những gì mình biết chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.

Lúc này, Phong Nhiên thậm chí không biết nên tiến tới hay là lùi lại phía sau một bước.

Chính sự tồn tại của cậu đã khiến Thời Kỳ phải gánh chịu những tai họa vô lý này.

Mỗi khi Phong Nhiên tiến lại gần một bước, cảm giác tội lỗi lại ăn mòn cậu một phần.

Đến khi cậu đứng trước mặt Thời Kỳ, các ngón tay của cậu đã bắt đầu run lên.

"Đi nào."

Khi vừa đến, hai người trông như đôi tình nhân trẻ đang tuổi dậy thì trốn cha mẹ chạy ra ngoài đi chơi. Nhưng bây giờ lại giống như người trưởng thành bị xã hội vùi dập đứng ở ngã ba đường.

"Ch/ết đi!"

Thời Kỳ chú ý đến sự im lặng của Phong Nhiên, khi anh đang chuẩn bị đến gần thì một giọng nữ đột nhiên vang lên ở phía sau hai người.

Sự lạnh lẽo bò lên lưng và gáy Thời Kỳ, anh né sang một bên theo bản năng, một con dao có ánh sáng lạnh lẽo sượt qua tai anh.

"Thời Kỳ! Đều tại anh! Đều tại anh! Tôi muốn gi/ết anh! Tôi muốn gi/ết anh!"

Người phụ nữ cầm dao điên cuồng, đầu tóc rối bù và đôi mắt đỏ hoe. Xuyên qua những thứ này, Thời Kỳ mới nhận ra người kia là ai.

Tần Thi?

Thời Kỳ chuyển sự chú ý sang Phong Nhiên.

Hiển nhiên, Phong Nhiên cũng nhận ra người này là ai, cậu tiến lên một bước chặn trước mặt Thời Kỳ.

"Tôi đã nói rõ với cô từ lâu rồi, trước đây chúng ta không có bất cứ quan hệ gì." Phong Nhiên nhìn Tần Thi, một cảm giác lạnh lùng nghiêm trọng gần như tràn ra ngoài. Nếu như không phải nhớ đến điểm giao thoa của kiếp trước, Phong Nhiên căn bản sẽ không để ý cô ta. Bây giờ cậu càng hối hận.

"Dựa vào cái gì mà cậu nói không có quan hệ gì thì không có quan hệ gì? Rõ ràng chúng ta đẹp đôi nhất trường!”

“Mọi người trong trường đều nói chúng ta là trời sinh một cặp.” Giọng điệu Tần Thi vừa tủi hờn vừa tức giận, cô ta nhìn vào mắt Thời Kỳ, tựa như rắn độc đang nhìn con mồi, “Chỉ cần không có tên cặn bã này, cậu sẽ tỉnh lại. "

Thời Kỳ đứng ở phía sau Phong Nhiên, anh không biết điều gì đã kích thích Tần Thi. Trong nguyên tác, đây là một cô gái rất đáng thương.

Chẳng lẽ vì hiệu ứng cánh bướm từ mình đã thay đổi vận mệnh ban đầu của cô ta?

Cùng giằng co với một người có tinh thần bị rối loạn là một hành vi rất không lý trí, ai mà biết được người này sẽ làm gì.

Mặc dù Thời Kỳ thương hại cô ta, nhưng đường thì phải tự mình đi mới ra ngoài được.

Anh đứng đằng sau Phong Nhiên, lén gọi cảnh sát bằng điện thoại di động.

Thời Kỳ vốn định bảo Phong Nhiên đừng kích thích cô ta, đợi cảnh sát đến là được rồi.

Nhưng anh không ngờ rằng Phong Nhiên lại không hề tỏ ra thương xót.

"Đừng tưởng tôi không biết sao cô lại học cùng một trường với tôi." Phong Nhiên lạnh lùng nhìn Tần Thi, "Bây giờ người kia không ổn, cô cho rằng còn có người có thể bảo vệ cô sao? "

Ngay từ đầu Phong Nhiên và Tần Thi đã không có tình nghĩa gì, chuyện Tề Nhạc giúp Tần Thi vào trường của mình, Phong Nhiên đã sớm đoán ra được. Sở dĩ cậu vẫn luôn không vạch trần là vì cậu thiếu bằng chứng quan trọng.

Nhưng hiện tại, Tề Nhạc sống chết chưa rõ, mà cho dù còn sống thì cũng tàn phế rồi.

Người như vậy tự lo cho mình còn chưa xong, sao còn có tâm tư dành thời gian cho một quân cờ tầm thường?

"Không thể nào! Không thể nào!"

Tần Thi bỗng nhiên càng kích động hơn. Thân là người trong cuộc, cô ta đương nhiên biết làm thế nào mình vào được trường Đại học hiện tại.

Dựa vào kết quả thi Đại học, cô ta căn bản không thể học cùng trường với Phong Nhiên.

Cô ta đã thay thế vị trí của người khác.

Tần Thi bây giờ được mệnh danh là nữ thần trong trường, nếu chuyện này bị bại lộ, mọi thứ của cô sẽ chấm hết.

Tần Thi ngước mắt nhìn Phong Nhiên, cũng thấy rõ sự chán ghét và xa lánh trong mắt cậu.

Bị Phong Nhiên kích thích, Tần Thi đột nhiên trở nên bình tĩnh.

Giống như hồi quang phản chiếu, Tần Thi lướt qua Phong Nhiên trước mặt, nhìn Thời Kỳ đang ở phía sau.

“Hahahahaha” cô ta điên cuồng cười to, “Nghe nói đầu óc anh hỏng rồi.” Lời nói ác ý của Tần Thi khiến Phong Nhiên lập tức cảnh giác.

"Người đàn ông trước mặt mới là bạn trai anh, cậu ta đã biến anh trở nên thế này. Đáng lẽ anh nên có địa vị giống như Tề Nhạc, nhưng bây giờ lại trở nên nghèo túng như vậy, tất cả đều là do người đàn ông trước mặt anh. Cậu ta đã lừa tiền của anh, còn muốn trả thù anh." Tần Thi đả thương địch một nghìn.

Cô ta biết, Phong Nhiên sẽ không bỏ qua cho cô.

Nếu đã như vậy, Tần Thi trên mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại càng điên cuồng hơn.

"Anh đã làm mọi thứ với cậu ta. Thế nào? Cảm giác bị coi như một tên ngốc như thế nào? Hahahahaha!"

Nghe được lời nói của cô ta, con ngươi của Phong Nhiên đột nhiên giãn ra. Cậu vẫn nhớ lời cảnh báo của Ngô Đại, Thời Kỳ bây giờ không thể chịu được kích thích!

Cậu quay đầu, muốn giải thích gì đó với Thời Kỳ.

Nhưng khi cậu vừa mới quay người lại, Thời Kỳ lại tiến lên một bước, đột nhiên kéo cậu sang một bên.

Phong Nhiên cúi đầu, một con dao găm ở giữa Thời Kỳ và Tần Thi.

Thời Kỳ một tay ôm lấy Phong Nhiên, một tay nắm lấy cổ tay Tần Thi, cảm giác bối rối trên mặt đã không còn nữa, thay vào đó là vẻ mặt đầy trào phúng.

"Anh cứu cậu ta."

Tần Thi giống như nhìn thấy một kẻ đáng thương đồng bệnh tương liên với mình, đột nhiên mỉm cười.

So với mình, anh ta mới là người bị Phong Nhiên lừa gạt nhiều nhất, nhưng hôm nay Thời Kỳ vẫn lựa chọn cứu Phong Nhiên, chẳng phải anh ta còn ngu ngốc hơn mình sao?

Trong đêm tối, chỉ có tiếng cười điên cuồng của Tần Thi vang vọng.

Không biết từ lúc nào, tiếng còi báo động vang lên gần đó, ngay sau đó có một chiếc xe cảnh sát từ xa tới gần.

Giữa tiếng còi báo động đinh tai nhức óc, Thời Kỳ hơi tiến lại gần, nói với Tần Thi bằng giọng mà chỉ có hai người họ mới nghe được, “Tôi đã biết từ lâu rồi.”

Âm thanh này giống như một thanh sắt đóng dấu, mạnh mẽ đâm vào trái tim Tần Thi.

Cô ta không hiểu mà nhìn Thời Kỳ, cô ta muốn hỏi ý của Thời Kỳ là gì, nhưng viên cảnh sát đã đi trước cô một bước.

“Lại là cậu à.” Viên cảnh sát cũng không ngờ rằng người anh ta gặp trong nhiệm vụ lần này lại là hai người bọn họ.

"Cảm ơn." Thời Kỳ nhìn Tần Thi vẫn còn đang chật vật, khẽ thở dài, "Cô gái này đầu óc có chút vấn đề, chúng tôi sẽ không truy cứu chuyện hôm nay."

Viên cảnh sát trẻ đã biết chuyện xảy ra giữa hai người từ lão đại của mình nên đồng ý mà không nói thêm gì.

"Được."

Sau khi cảnh sát rời đi, chỉ còn lại hai người họ trong đêm tối đầy gió lạnh.

Thời Kỳ quay người lại, ánh mắt của Phong Nhiên vẫn dán chặt vào người anh.

"Lời cô ta...”

"Thời Kỳ..."

Cả hai đồng thời mở miệng, cũng đồng thời ngậm miệng lại.

Một lúc lâu sau, cuối cùng vẫn là Thời Kỳ mở miệng trước, “Lời cô ta nói là thật sao?”

Phong Nhiên nghĩ sẽ có một ngày như vậy, nhưng cậu không ngờ rằng ngày này lại đến quá sớm.

Phong Nhiên không sợ Thời Kỳ biết những gì đã xảy ra giữa hai người họ, đây là những điều cậu đã làm và cậu sẵn sàng chấp nhận mọi phán xét của Thời Kỳ đối với cậu.

Thế nhưng, Thời Kỳ hiện tại không thể chịu được kích thích.

Trước đó Thời Kỳ nói rằng anh ấy nhẹ nhõm, nhưng đó là vì đối phương là Tề Nhạc. Phong Nhiên không biết nếu đổi thành mình thì liệu Thời Kỳ có cảm thấy nhẹ nhõm hay không.

Cậu không nói lời nào, cũng không biết trả lời thế nào.

“Không trả lời, vậy coi như là thật.” Thời Kỳ tiến lên một bước.

Phong Nhiên cúi đầu, không dám nhìn Thời Kỳ, cũng không nghe được gì từ giọng điệu thờ ơ của Thời Kỳ.

"Cho nên, cậu vẫn luôn lừa tôi. Tại sao?" Thấy cậu vẫn không trả lời, Thời Kỳ lại tiến lên một bước.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, Phong Nhiên bất đắc dĩ phải ngẩng đầu lên.

“Vì bác sĩ nói anh không chịu được kích thích.” Phong Nhiên nhìn ánh mắt hờ hững của Thời Kỳ, đành phải nói lo lắng trong lòng ra.

“Nếu như Tề Nhạc đưa tôi đi, cậu cũng vẫn thờ ơ sao?”

Thời Kỳ từng bước ép sát, từ khi anh bắt đầu giả vờ mất trí nhớ, chuyện này đã quanh quẩn trong đầu anh, rất lâu không thể tan đi. Đôi khi anh cảm thấy mình thật ngang ngược, Phong Nhiên sợ anh bị kích thích nên không muốn vạch trần lời nói dối của Ngô Đại, là tình thì có thể hiểu.

Anh hiểu đạo lý, nhưng vẫn rất tức giận.

"Không! Mỗi ngày em đều chú ý tới anh, nếu Tề Nhạc muốn đưa anh đi, em nhất định sẽ ngăn cản lại." Mong muốn sống sót nhanh chóng xuất hiện vào thời khắc này, Phong Nhiên biết, đây là một câu hỏi mất mạng.

Nhìn dáng vẻ đáng thương của Phong Nhiên, thật khó để tưởng tượng rằng đây chính là chàng trai vừa nãy đứng ngăn trước mặt anh.

Thời Kỳ rất muốn cười.

Đây mới thật sự là Phong Nhiên, những khó chịu lúc nãy dường như được xoa dịu bởi một bàn tay to lớn vô hình.

"Thôi bỏ đi, không trêu em ấy nữa."

Thời Kỳ nghĩ.

"Nhưng trí nhớ của tôi vẫn chưa hồi phục, tôi không thể nhớ được nhiều chuyện đã xảy ra lúc trước." Thời Kỳ bước vào, đưa tay che mặt Phong Nhiên, nhẹ nhàng nâng lên, "Bằng không coi như bỏ..."

"Không được!"

Nghe được từ "bỏ", dường như Phong Nhiên đã đoán được Thời Kỳ muốn nói gì, vội vàng đưa tay ra bịt miệng anh.

"Không được, ký ức quá khứ một khi đã mất đi, em có thể đưa anh đến tất cả những nơi chúng ta đã đi qua, có thể giúp anh nhớ lại những chuyện vui vẻ trong quá khứ."

Nói đến đây, Phong Nhiên dừng lại.

“Những chuyện không vui kia, nếu anh muốn biết, em sẽ nói từ đầu đến cuối cho anh nghe, tuyệt đối không gạt anh nữa.” Phong Nhiên có chút đáng thương nhìn Thời Kỳ, “Nhưng chúng ta tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy được.”

Phong Nhiên có hơi lo lắng, ánh mắt Thời Kỳ nhìn cậu tựa như đang hỏi tại sao?

Tại sao hai người họ không thể bỏ qua như vậy được?

Tại sao!

Phong Nhiên không biết phải nói thế nào, nhưng chỉ nghĩ đến kết quả hai người phải chia tay đã khiến trái tim Phong Nhiên đau đớn gấp trăm lần so với khi cậu sắp ch/ết ở kiếp trước.

"Đúng là trước đây em đã làm rất nhiều điều sai trái, anh muốn phạt em thế nào, em đều nhận hết. Nhưng anh có thể đừng không để ý em có được không?"

Phong Nhiên giống như chó con ngồi xổm trước cửa nhà, tội nghiệp nhìn người chủ sắp đuổi mình ra ngoài, trong mắt đều là nước mắt.

Thời Kỳ dường như đã lâu không thấy Phong Nhiên rơi nước mắt.

Thật sự là... quá đáng, vậy mà ra sát chiêu như này.

Thời Kỳ đẩy tay Phong Nhiên đang che miệng mình ra, anh mắt vô cùng nghiêm túc.

"Thế thì, hãy nói cho tôi biết tại sao cậu lại làm như vậy."

Lần này đến lượt Phong Nhiên không nói nên lời. Nếu cậu nói với Thời Kỳ rằng cậu đã sống một cuộc đời một lần nữa, rồi chuyển sự căm ghét của mình đối với Thời Kỳ ở kiếp trước sang anh.

Thời Kỳ sẽ còn tức giận hơn hay... sẽ coi mình là bệnh nhân tâm thần rồi đưa đến phòng bên cạnh phòng của Tần Thi?

"Không thể nói?"

"Có thể nói, không có gì mà em không thể nói với anh cả." Phong Nhiên dũng cảm mở miệng, "Em có thể cam đoan lời em nói là sự thật, tuyệt đối không lừa anh... Nhưng sau khi em nói xong, anh không được tức giận, cũng không được cảm thấy em là một kẻ tâm thần."

Thời Kỳ nhìn Phong Nhiên bằng đôi mắt sáng lấp lánh, chậm rãi gật đầu.

"Thật ra, em đã gặp anh từ lâu rồi, cực kỳ lâu về trước." Nhắc đến đoạn trải nghiệm này, đến nay Phong Nhiên vẫn cảm thấy kỳ lạ, thậm chí đôi khi cậu hoài nghi có phải là mình đang nằm mơ hay không.

Những nỗi đau khắc cốt ghi tâm và những chuyện đã qua không thể chịu đựng được có lẽ thật sự sẽ bị gió thổi bay vào một đêm nào đó.

Nhưng Phong Nhiên không thể tự lừa dối bản thân.

Đối với thế giới này, bản thân cậu là kẻ lạc loài.

"Thật ra em đã từng sống một lần, cũng từng gặp một Thời Kỳ. Thời Kỳ kia nói với em rằng anh ta rất thích em và muốn ở bên em cả đời. Em đã đồng ý, rồi sau đó... trở thành đồ chơi của tầng lớp thượng lưu." Nói đến đây, Phong Nhiên phát hiện mình không còn tức giận như trước nữa.

Nhưng khi những lời này lọt vào tai Thời Kỳ, lại giống như một mũi kim mạnh mẽ đâm vào trái tim anh.

Thật sự là anh đang buộc Phong Nhiên phải đối mặt với quá khứ, đối mặt với thế giới vốn không có anh. Anh muốn Phong Nhiên vạch ra ranh giới rõ ràng với quá khứ, sau đó hướng tới một tương lai thuộc về cả hai người cùng với Thời Kỳ này.

Anh không muốn có một "Thời Kỳ" không thể nói rõ cũng không thể tả rõ được giữa hai người họ.

Nhưng đây chẳng phải là Thời Kỳ cũng đang ép mình sao?

"Sau đó... Em không hiểu sao lại tới nơi này, trở thành Phong Nhiên ở nơi này." Phong Nhiên nhìn Thời Kỳ, giọng nói càng ngày càng nhỏ, "Sau đó thì gặp được anh."

"Chỉ là lúc đó em không biết anh không phải là Thời Kỳ trong kiếp trước của em!" Phong Nhiên bối rối giải thích.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, là lỗi của em. Em biết những gì em nói bây giờ không thể bù đắp cho những lỗi lầm trước đây của em, nhưng..."

Phong Nhiên dừng lại không nói tiếp nữa, cậu cúi đầu, có chút không dám tin nhìn Thời Kỳ bước tới ôm lấy mình.

Vẫn là mềm lòng.

“Có đau không?” Thời Kỳ đã muốn hỏi Phong Nhiên như vậy từ rất lâu rồi.

Phong Nhiên nghe không rõ, thiếu tự tin hỏi lại một tiếng.

"Gì cơ?"

"Có đau không? Lúc đó... có đau không?" Thời Kỳ vùi mặt vào trong ngực Phong Nhiên, bản thân đúng là tự tạo nghiệt, hiện tại người đỏ mắt lại là anh.

"Không sao, đều đã qua rồi." Phong Nhiên nhẹ nhàng mỉm cười, cũng không dám quá tùy tiện.

Khi Thời Kỳ hỏi mình như vậy, có phải chứng tỏ rằng anh ấy tin tưởng mình không?

Đó có phải là tha thứ cho mình không?

Phong Nhiên rất muốn cười thật to.

Nhưng cậu không dám.

Hạnh phúc đến quá bất ngờ!

Ngay khi Phong Nhiên nghĩ rằng mối quan hệ giữa hai người sắp có đột phá thì Thời Kỳ đột nhiên lùi về sau.

Phong Nhiên nhìn lồng ngực vắng vẻ, có hơi không kịp phản ứng.

"Cho nên, cậu đổ sai lầm của Thời Kỳ kia cho tôi?!" Ánh mắt Thời Kỳ lạnh lùng, giả vờ như đang rất tức giận.

“Em...” Phong Nhiên nghẹn lời, cuối cùng chỉ cúi đầu, lẩm bẩm nói, “Thật xin lỗi.”

Rõ ràng là anh nên tức giận, nhưng nhìn thấy Phong Nhiên như vậy, Thời Kỳ không thể không mềm lòng.

"Tôi không thể nhớ được chuyện lúc trước."

"Thật xin lỗi...”

Thời Kỳ nhìn Phong Nhiên vẫn đang cúi đầu, bất đắc dĩ thở dài, "Chi bằng chúng ta đánh cược đi."

Phong Nhiên ngẩng đầu.

"Chúng ta đánh cược đi. Nếu cậu thắng, tôi sẽ cân nhắc có nên tha thứ cho cậu hay không." Thời Kỳ nhịn cười, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Cược kiểu gì…” Nhắc đến chuyện này, Phong Nhiên nhớ lại những ngày họ ở Murmansk, cậu đã thua cược và mất Thời Kỳ.

Phong Nhiên gần như bị rối loạn căn thẳng sau chấn thương, nhưng khi nhìn vào mắt Thời Kỳ, Phong Nhiên vẫn dũng cảm nhẹ gật đầu.

Nếu lỡ như lần này may mắn, nói không chừng Thời Kỳ có thể sẽ tha thứ cho mình.

"Chúng ta đến Murmansk. Nếu nhìn thấy Cực quang thì coi như cậu thắng."

Phong Nhiên: …

"Không bằng lòng?" Thời Kỳ nhíu mày, nếu bây giờ Phong Nhiên nhìn anh, có lẽ sẽ có thể nhìn thấy Thời Kỳ sắp không nhịn được cười.

"Bằng lòng, bằng lòng." Phong Nhiên làm sao có thể không bằng lòng được? Đừng nói là đi Murmansk để xem Cực quang, cho dù Thời Kỳ có yêu cầu cậu đi Murmansk để xem Cực quang ngay bây giờ, cậu cũng có thể làm được.

Bầu không khí ngột ngạt không biết vì sao đã bị cuốn đi sạch sẽ, bước chân tiến về phía trước của Thời Kỳ đã trở nên nhẹ nhàng hơn.

"Sao còn không đi? Tôi buồn ngủ rồi." Thời Kỳ tiến lên hai bước, nhìn Phong Nhiên vẫn còn đứng đó, không nhịn được cười khẽ một tiếng.

Tất cả ngụy trang vừa rồi đều tan thành bọt nước vào thời khắc này.

Cuối cùng, mọi thứ đều đã trở về quỹ đạo vốn có của nó.