[Novel] QUY LUẬT NUÔI DƯỠNG CHÓ ĐIÊN - CHƯƠNG 29

 

Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)

Chương 29 - Có tính là hẹn miệng không?

"Vâng, thưa cậu"

Chỉ với hai câu nói đơn giản này, lưng Tống An Chi đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Cũng may lúc này Thẩm Uyên đã chủ động đổi chủ đề:

“Dựa vào thông tin trước đó về Hứa Hạo Khôn, hiện tại anh ta hẳn là không thể bỏ ra hai mươi triệu tiền mặt. Anh kiểm tra xem thử tiền hôm nay anh ta quyên góp đến từ đâu.”

Nói xong, anh đưa tay về phía Tống An Chi, người này nhanh chóng đưa chiếc túi tinh xảo và chìa khóa xe trong tay cho Thẩm Uyên:

"Vâng, tôi hiểu rồi, thưa cậu. Ngoài ra, đây là【conceal】lấy ra từ lô hàng, và đây là chìa khóa xe. Xin cậu hãy lái xe cẩn thận."

Thẩm Uyên nhẹ gật đầu, nhận đồ rồi lên xe.

Anh khởi động xe rồi hạ cửa sổ xuống. Ngoại trừ mùi dâu thoang thoảng, trên chóp mũi không còn mớ mùi lộn xộn kia nữa.

Một chuyện đơn giản như hít thở thoải mái bên ngoài, cũng đã lâu rồi anh chưa được trải nghiệm kể từ khi phân hóa. Bây giờ được trải nghiệm cảm giác này lần nữa, suốt chặng đường tâm trạng của anh rất vui vẻ.

Theo thông tin anh có được, Canaan Media mà Hứa Hàn Châu hiện đang phụ trách là một công ty giải trí nhỏ. Tuy nhiên, khi Thẩm Uyên bước vào đại sảnh của Canaan Media, anh có chút ngạc nhiên, thông tin “công ty giải trí nhỏ” trong tư liệu cũng không giống như trên tư liệu viết.

Mặc dù Canaan Media không nằm trong khu vực sầm uất, và tòa nhà cũng không phải là tòa nhà văn phòng nổi tiếng, nhưng khi bước vào đại sảnh tầng một của Canaan Media thì có thể nhìn ra màu sắc của từng chậu cây, từng chiếc ghế sofa, tất cả đồ nội thất và đồ trang trí đều được lựa chọn cẩn thận.

Cảm giác thoải mái đó, có thể gọi là "xem như nhà mình".

Cô gái trẻ ở quầy lễ tân nhanh chóng đứng dậy khi nhìn thấy có người bước vào. Khi nhìn thấy rõ khuôn mặt của Thẩm Uyên, không khỏi hít một hơi:

"Má ơi, đây là idol mới của công ty chúng ta sao? Sao đẹp trai thế? Hơn nữa, chắc phải cao gần một mét chín nhỉ?"

Trong lúc cô gái đang mê mẩn thì Thẩm Uyên đã bước tới quầy lễ tân:

"Xin chào, cho hỏi Hứa tổng của các cô bây giờ có đang ở công ty không?" Không chỉ vô cùng đẹp trai mà giọng nói cũng trầm thấp có từ tính, nếu không phải nghe thấy đối phương nhắc đến Hứa tổng cực kỳ nghiêm khắc nhà cô thì có lẽ cô sẽ ngất xỉu vì quá phấn khích.

“Hứa tổng nhà tôi đang ở công ty, chỉ là xin hỏi anh có hẹn trước không?” Cô gái trẻ cảm thấy hình như mình nghe thấy tiếng đối phương cười khẽ.

"Hứa tổng nhà cô bảo tôi mang cho cậu ấy một thứ rất quan trọng. Đây có tính là hẹn miệng không?"

“Này...”

Cô gái chỉ do dự một lúc rồi nhấc chiếc điện thoại cố định trên bàn lên:

"Thưa anh, họ của anh là gì? Tôi hỏi giúp anh."

"Làm phiền rồi, họ Thẩm."

Khi Thẩm Uyên đứng trước cửa thang máy đóng kín ở tầng một và đợi thang máy, anh biết rất rõ mình đã bị chụp ảnh, cũng có thể đã bị đăng ra ngoài.

Ngoại hình của Thẩm Uyên vô cùng nổi bật ngay cả khi ở nước ngoài. Từ nhỏ đến lớn, anh đã bị chụp lén rất nhiều lần, nhưng không ai có thể giữ được ảnh của anh trên mạng.

Anh lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho Tống An Chi, đúng lúc này cửa thang máy mở ra.

"Tiểu Thái, mau xem tấm ảnh chị bé lễ tân gửi trong nhóm công ty chúng ta đi. Người này thật sự không phải là người mới của công ty chúng ta sao? Sao lại đẹp trai thế chứ? Dù chỉ là ảnh góc nghiêng nhưng đường nét trên khuôn mặt cũng quá hoàn hảo đi."

"Không thể hoàn hảo như vậy được, chắc chắn là phẫu thuật thẩm mỹ."

Tiểu Thái còn chưa kịp lấy điện thoại di động ra giám định một phen thì cửa thang máy mở ra, cả hai người đều kinh ngạc trước khuôn mặt của người đàn ông trước mặt.