
Dịch: Lii. (Sweetie Đam Mỹ)
Chương 45 - Con riêng
"Tao gọi mày mà mày không xuống, tới khi tao xuống thì mày lại xuống? Cmn sao mày hèn như vậy..."
"Hứa Hạo Khôn!!!"
Hứa Hạo Khôn tức giận nóng đầu, lanh mồm lanh miệng, lời gì cũng mắng ra.
Hứa Kiến Tân giận dữ gầm lên, đồng thời “rầm” một tiếng đập tay xuống bàn.
Ông ta nghiêm nghị mở miệng, một lần nữa khiển trách:
“Chẳng lẽ nói con học nhiều năm như vậy nhưng lại học được lễ phép như này sao? Không tới công ty làm việc, nhưng lại học được cách mắng người giống mẹ con à? Nếu đã như vậy thì dứt khoát cút ra nước ngoài cùng mẹ của con đi."
Hứa Kiến Tân và người vợ đầu tiên của ông ta, cũng chính là mẹ ruột của Hứa Hạo Khôn, đã ly thân từ nhiều năm trước và có cuộc sống riêng. Cuộc hôn nhân được duy trì bằng lợi ích này từ lâu chỉ có trên danh nghĩa.
Nếu không thì sao đứa con lại muốn đấu giá 【conceal】 cho cha mình chứ?
"!!!"
Khi Hứa Hạo Khôn nghe mình sắp bị đưa ra nước ngoài thì sắc mặt hắn đột nhiên tái nhợt.
Nếu ra nước ngoài như vậy, thì đồng nghĩa với việc từ bỏ hoàn toàn quyền thừa kế của Tập đoàn Hứa thị. Làm sao hắn có thể để bỏ được?
"Con sai rồi, cha. Con chỉ là nhất thời tức giận, nhất thời lanh mồm lanh miệng thôi. Cha cũng biết tính của con là như vậy, cũng không phải là thật..."
"Được rồi được rồi, im miệng lại đi."
Hứa Kiến Tân thiếu kiên nhẫn ngắt lời hắn, lúc quay sang Hứa Hàn Châu thì sắc mặt đổi sang vẻ mừng rỡ:
"Hàn Châu, có biết người tặng quà cho con là người của ai không?"
“Người của ai? Người của con!”
Sau khi trong lòng Hứa Hàn Châu yên lặng trả lời một câu như vậy, lúc này mới gật đầu mở miệng trả lời:
“Vừa rồi anh trai tới đưa đồ cho con nói rằng anh ấy từ biệt thự trên đỉnh núi đi xuống cùng với trợ lý đặc biệt Tống. Ngoài ra, con cũng không dám hỏi chi tiết. Vậy nên, biệt thự trên đỉnh núi thật sự thuộc về gia tộc S sao?”
Hứa Kiến Tân nhẹ gật đầu, nụ cười trên mặt càng rộng hơn:
“Đúng vậy, thật sự không ngờ rằng những người sống trong biệt thự trên đỉnh núi lại là người của gia tộc S. Hiện tại ở thành phố Lục Hải này có rất rất nhiều người muốn cùng một tuyến với họ. Tối hôm qua không gặp cậu chủ kia, mặc dù hôm nay vẫn là trợ lý đặc biệt Tống, nhưng có thể coi như là cuộc trao đổi đầu tiên. Hàn Châu à, vì hàng xóm mới của chúng ta đã đến tặng quà ra mắt rồi, vậy chúng ta cũng nên làm gì đó đáp lễ đi? Chuyện này giao cho con giúp nhé."
"Gì cơ!!"
Hứa Hạo Khôn nghe xong, đây chính là cơ hội tốt để gặp được vị Thái tử của gia tộc S kia. Nếu Hứa Hàn Châu liên lạc với đối phương trước, vậy chẳng phải bên hắn càng bị động hơn sao?
"Cha, con nghĩ chuyện này thì con đi sẽ tốt hơn Hàn Châu. Dù sao con cũng là con trai trưởng của nhà họ Hứa. Nếu cha để cho Hàn Châu đi, lỡ bị nắm phải nhược điểm gì, vậy..."
Việc Hứa Hàn Châu là con riêng là bí mật mà mọi người ở thành phố Lục Hải đều biết. Hứa Kiến Tân vừa rồi quả thực không nghĩ tới điều này, nhưng bây giờ Hứa Hạo Khôn nhắc đến, ông ta cũng có chút do dự.
Hứa Hạo Khôn thấy phản ứng của cha mình như vậy, khiêu khích nhướng mày nhìn Hứa Hàn Châu.
Giờ phút này, Hứa Hàn Châu nhíu mày rũ mắt xuống, che đậy hoàn hảo oán hận trong mắt cậu. Bàn tay xuôi ở bên người vô thức nắm chặt thành nắm đấm, như thể điều này có thể xua tan đi cảm xúc trong lòng cậu một chút.
Việc mẹ cậu là kẻ thứ ba và việc cậu là con riêng này đã là dấu ấn khắc sâu trong cậu. Từ khi còn rất nhỏ, Hứa Hàn Châu đã biết mình khác với những người khác.